MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Vị Hỗn LoạnChương 3

Hương Vị Hỗn Loạn

Chương 3

814 từ · ~5 phút đọc

Tám giờ tối. Gió biển đêm lồng lộng thổi qua quầy bar ngoài trời của resort. Ánh đèn vàng cam mờ ảo hắt lên những chai rượu vang lấp lánh và khuôn mặt của bốn người họ.

Ngân đã cố gắng chọn một chiếc đầm đen đơn giản, nhưng Vỹ lại nhìn cô như thể cô đang mặc thứ gì đó gợi cảm nhất. Ánh mắt anh lúc này không còn sắc sảo như ban chiều, mà trở nên nồng nàn và chứa đựng, luôn dừng lại ở khóe môi hay cổ tay cô.

Bốn người ngồi quanh một bàn gỗ nhỏ. Rượu được rót đầy.

Hải và Vỹ bắt đầu bằng những câu chuyện công việc và những phi vụ làm ăn lớn. Ngân thấy Hải nói chuyện đầy nhiệt huyết, nhưng cô biết, đó chỉ là sự nhập vai của anh trong các mối quan hệ xã giao.

Lan, có vẻ đã mệt mỏi với những câu chuyện đó, quay sang Ngân: "Chị Ngân, chị trông thật thư thái. Chị làm chủ tiệm hoa à? Nghe thật lãng mạn."

"Cũng không lãng mạn lắm đâu, Lan. Nhiều khi phải vật lộn với hoa và đất cả ngày," Ngân cười gượng.

Vỹ đột ngột xen vào, đẩy ly rượu về phía Ngân, khiến tay anh lướt qua mép ly của cô một thoáng: "Không đâu, Lan. Phụ nữ làm nghệ thuật như Ngân, họ có một chiều sâu bí ẩn. Chắc chắn bên trong Ngân không hề đơn giản như vẻ ngoài."

Lời nói của Vỹ như một mũi tên trúng đích, chạm vào phần bị kìm nén của Ngân. Cô cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Hải chưa bao giờ nói cô bí ẩn. Anh luôn xem cô là một phần an toàn trong cuộc đời anh.

Ngân nhấp một ngụm rượu đỏ, cảm thấy men rượu bắt đầu lan tỏa sự nóng bỏng từ cổ họng xuống bụng.

"Anh Vỹ nói quá lời rồi," Ngân đáp, nhưng giọng cô lại khàn hơn bình thường.

"Không quá lời đâu. Anh Vỹ là chuyên gia đọc vị mà," Lan nói, giọng có chút chua chát và mệt mỏi. "Thật ra, em và Vỹ đang có chút trục trặc. Em muốn anh ấy dành thời gian cho em, còn anh ấy thì chỉ muốn đi chinh phục thế giới."

Lan bất ngờ bộc bạch khiến Hải và Ngân đều ngỡ ngàng. Nhưng chính sự chân thật này lại kéo họ lại gần nhau hơn.

"Đôi khi, chúng ta cần tìm kiếm thứ mới lạ để cảm thấy mình sống..." Vỹ rót thêm rượu cho Ngân. Lần này, anh không chỉ lướt qua, mà cố tình giữ ánh mắt sâu thẳm nhìn vào cô khi rượu tràn ra khỏi ly.

Ngân cảm thấy tay mình run lên. Cô đã uống quá chén.

Bốn người chuyển sang chơi một trò chơi uống rượu đơn giản. Mỗi lần uống, họ phải nói một sự thật. Rượu mạnh dần được mang ra.

Lan hỏi Hải: "Sự thật là, điều điên rồ nhất mà anh từng muốn làm nhưng chưa dám?"

Hải, mặt đã đỏ bừng, cười ngượng: "Anh... Anh muốn lái xe đạp xuyên Việt một lần, bỏ hết công việc lại."

Đến lượt Ngân. Cô uống cạn ly. Cô muốn nói ra sự thật là cô khao khát một màn ân ái cuồng nhiệt và mạo hiểm nhưng không thể.

Khi Vỹ hỏi Ngân, câu hỏi của anh đầy thâm ý: "Nếu được chọn lại, Ngân, em có chọn sự yên bình hay chọn sự hỗn loạn?"

Ngân nhìn thẳng vào Vỹ, ánh mắt cô đầy thách thức trong men say. "Em... em chọn sự hỗn loạn... để biết cảm giác sống là như thế nào."

Cả bàn im lặng. Hải và Lan nhìn nhau với vẻ ngỡ ngàng. Riêng Vỹ, anh nở một nụ cười chiến thắng, đầy dục vọng thầm kín.

Họ tiếp tục uống đến khi cả bốn người đều bắt đầu lảo đảo. Lan gục đầu lên vai Hải. Ngân dựa vào thành ghế, đầu óng ả.

"Phải... phải về thôi," Hải lắp bắp. "Mọi người say quá rồi."

"Vâng... Vỹ, anh đưa Lan về phòng 302 nhé," Ngân nói trong cơn mơ màng, cô chỉ nhớ số phòng của mình là 301.

Trong cơn choáng váng, Hải và Vỹ loạng choạng dìu hai người phụ nữ dậy. Mọi thứ trước mắt họ đều nhòe đi trong men rượu, trong khi ham muốn lại trở nên sắc nét hơn bao giờ hết.

Hai cặp đôi đi về hai hướng khác nhau trên hành lang tối.

Hải, với đôi mắt say mèm, thấy một cánh cửa mở. Anh nghĩ đó là phòng mình. Thiên Hải đẩy cửa bước vào phòng 302.

Cùng lúc đó, Bá Vỹ cũng thấy một cánh cửa mở. Anh lảo đảo bước vào phòng 301.

Đêm đã khuya. Những chiếc chìa khóa và số phòng đã bị nhầm lẫn trong cơn say. Và một định mệnh sai lầm, không thể cứu vãn, vừa được an bài.