Bá Vỹ lảo đảo bước vào căn phòng tối om. Anh nghĩ mình đã đưa Lan về. Hơi thở anh nặng nề, cơ thể anh nóng rực sau những ly rượu mạnh. Ánh trăng xuyên qua tấm rèm mỏng, hắt lên một chiếc giường lớn.
Vỹ ném chiếc áo vest xuống sàn, miệng lẩm bẩm: "Lan... Em làm gì mà im lặng thế..."
Anh men theo tiếng động nhẹ, nơi Thanh Ngân đang đứng dựa vào bồn rửa mặt, cố gắng tỉnh táo lại sau khi nôn nhẹ. Cô còn chưa kịp bật đèn.
Ngân nhắm mắt, đầu óc quay cuồng. Cô cảm nhận được một hơi thở nóng phả vào gáy. Một bàn tay mạnh mẽ và chủ động bất ngờ siết lấy eo cô, kéo cô quay lại.
“Anh Hải… anh làm gì thế?” Ngân khẽ kêu lên, giọng khàn đặc vì rượu và sự bất ngờ. Cô nghĩ đó là Hải, nhưng cái chạm này, cái mùi hương này... không phải của anh.
Nó mạnh mẽ hơn, nguy hiểm hơn, mang theo mùi của rượu Scotch và một loại nước hoa nam tính nồng nàn mà cô đã ngửi thấy ở quầy bar. Đó là mùi của Bá Vỹ.
Vỹ không nói gì. Trong đầu anh, người phụ nữ mềm mại này chính là Lan. Nhưng anh cảm thấy cô khác biệt—cơ thể kín đáo này lại truyền cho anh một sự mê hoặc chưa từng có.
Anh áp cô vào tường, không cho cô một cơ hội để phản kháng. Cơn say đã xóa nhòa mọi ranh giới. Anh chỉ còn nghe theo lời mời gọi của bản năng.
"Suỵt... Đừng nói gì cả, Lan. Anh muốn em..." Vỹ gầm gừ, giọng anh trầm khàn và đầy chiếm đoạt.
Nụ hôn của anh không phải là nụ hôn dịu dàng của Hải. Nó là một nụ hôn tham lam, sâu thẳm, gần như nuốt lấy hơi thở của Ngân. Ngân vùng vẫy trong giây lát, nhưng cơn say đã làm cô mềm nhũn và yếu ớt. Cái cảm giác mạo hiểm và cuồng nhiệt mà cô khao khát lúc ở quầy bar đã ập đến, thực tế và mãnh liệt hơn mọi tưởng tượng.
Cô cảm nhận được sự khác biệt trong cách Vỹ chạm vào cô. Bàn tay anh không hề ngần ngại, lướt nhanh từ eo lên vai, rồi dừng lại ở khóa kéo chiếc đầm đen. Ngón tay anh nóng bỏng và dứt khoát, kéo khóa kéo xuống một cách bạo liệt.
"Anh... không phải anh..." Ngân cố gắng thì thầm.
"Anh biết... anh biết em muốn điều này..." Vỹ trả lời bằng một hơi thở gấp gáp, anh hiểu cô đang nói đến sự khao khát không được đáp ứng bấy lâu, chứ không phải nói về danh tính.
Chiếc đầm đen tuột xuống sàn. Thanh Ngân đứng đó, chỉ còn lớp nội y ren mỏng manh dưới ánh trăng mờ. Cô là một đóa hoa trà đang bừng nở dưới cái chạm của một cơn gió mạnh.
Vỹ nhìn cơ thể cô. Không bốc lửa như Lan, nhưng lại mềm mại và gợi cảm theo một cách khác—sự e ấp bị phá vỡ. Anh không kiềm chế được, cúi xuống, hôn lên xương quai xanh đang phập phồng, rồi trượt xuống khe ngực hấp dẫn.
Ngân, trong cơn mê loạn và rượu vang, cảm thấy bản thân hoàn toàn bị giải phóng. Cô nhắm mắt lại, mặc kệ lý trí đang gào thét. Sự tò mò từ ánh mắt buổi chiều đã biến thành khao khát cháy bỏng của đêm nay. Cô vòng tay qua cổ Vỹ, siết chặt anh như thể anh là chiếc phao cứu sinh mà cô đã chờ đợi.
Họ lùi lại phía giường, vấp phải chăn ga. Mỗi cái chạm đều là một sự kích thích điên cuồng, đẩy nhanh nhịp thở và tiếng lòng của cả hai.
Ngay bên phòng 302, một tình huống tương tự cũng đang diễn ra trong sự nhầm lẫn và say xỉn. Nhưng ở đây, Bá Vỹ đang dâng hiến cho Ngân một sự mạo hiểm và cuồng nhiệt mà cô chưa bao giờ biết đến.
Đêm tối nuốt chửng sự thật, chỉ còn lại hai cơ thể lạ lẫm đang hòa quyện vào nhau, tìm kiếm sự thỏa mãn từ cơn say và sự cấm kỵ.