Cùng lúc đó, cách đó chỉ một bức tường, Thiên Hải loạng choạng bước vào phòng 302—phòng của Lan và Vỹ. Anh tin chắc rằng mình đang ở trong phòng 301.
Hải từ từ đặt An Lan xuống giường. Lan, dù say mềm, vẫn ý thức được việc mình đang ở trên giường. Cô mở mắt hé nhìn, thấy hình bóng người đàn ông cao lớn đang lùi lại.
"Vỹ... anh đi đâu đấy? Lạnh quá..." Lan thì thầm. Trong đầu cô, đây là Vỹ, người chồng mạnh mẽ nhưng đôi khi quá vội vàng của cô.
Hải, đầu óc quay cuồng, thấy vợ mình có vẻ mềm yếu hơn mọi khi. Anh nghĩ Ngân đang giả vờ làm nũng. Anh thường ngại ngùng trong những cử chỉ thân mật mạnh bạo, nhưng men rượu đã cởi bỏ chiếc áo kiềm chế của anh.
"Anh đây. Đừng lo, Ngân," Hải đáp, giọng anh trầm và hơi lắp bắp.
Anh quỳ xuống bên giường. Lan giơ tay ra, kéo Hải lại. Cô muốn một chút dịu dàng từ Vỹ.
Lan hôn lên môi Hải, một nụ hôn mềm mại và chủ động hơn những gì Ngân thường làm. Hải cảm thấy có chút ngạc nhiên, nhưng sự ngạc nhiên đó nhanh chóng bị men say và sự kích thích mới lạ lấn át.
Lan cảm thấy người đàn ông này dịu dàng hơn Vỹ. Cách anh chạm, cách anh hôn cô... đều tinh tế và chậm rãi hơn. Chính sự từ tốn này lại tạo ra một cảm giác kết nối mà cô đã tìm kiếm bấy lâu.
"Anh Vỹ... hôm nay anh lạ quá... nhưng em thích," Lan thì thầm vào tai Hải.
Hải nghe thấy cái tên 'Vỹ', nhưng trong cơn say, anh nghĩ cô đang gọi tên anh Ngân, một cách dễ thương. Anh hứng thú với sự chủ động này. Ngân của anh hiếm khi mạnh dạn thế này.
Anh bắt đầu khám phá cô, chậm rãi và kính trọng. Lan là một người phụ nữ mềm mại nhưng lại có một sự cuồng nhiệt ẩn giấu, cô đáp lại anh bằng những tiếng thở dốc bị kìm nén.
"Em... em muốn anh mạnh mẽ hơn..." Lan thì thầm, cô không muốn sự dịu dàng này kết thúc mà thiếu đi sự chiếm đoạt cần thiết.
Hải cảm nhận được sự khát khao từ Lan. Sự đòi hỏi này làm anh hưng phấn một cách lạ thường. Anh luôn sợ làm tổn thương Ngân vì sự vồ vập, nhưng người phụ nữ này lại kêu gọi anh.
Anh bắt đầu trở nên dứt khoát hơn. Ánh đèn đường le lói qua cửa sổ, soi rõ những đường nét mơ hồ trên cơ thể họ. Quần áo nhanh chóng bị loại bỏ, không còn là những vật cản đáng kể.
Lan cảm thấy đây là Vỹ, nhưng là một Vỹ tốt hơn, một Vỹ chậm rãi lắng nghe và chiều chuộng mọi cảm xúc của cô. Hải thì hoàn toàn lạc lối trong cảm giác trở thành một người đàn ông mạnh mẽ và đáng khao khát.
Hai con người, hai cảm xúc khác biệt và mới mẻ, đang tìm thấy sự thỏa mãn trong sự nhầm lẫn không thể biện hộ. Cả hai phòng đều chìm vào sự cuồng nhiệt của men say, của bóng tối và của những bản năng bị đánh thức.
Đó là đêm định mệnh mà bốn người họ đã hoàn toàn đánh mất lý trí và vượt qua ranh giới của hôn nhân.