MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Vị Riêng Của EmChương 1: Căn hộ 1502 và những chuyến xe công nghệ lúc nửa đêm

Hương Vị Riêng Của Em

Chương 1: Căn hộ 1502 và những chuyến xe công nghệ lúc nửa đêm

1,307 từ · ~7 phút đọc

Ánh đèn neon trong phòng họp tầng 22 chói đến nhức mắt, hắt lên những biểu đồ cột đang lao dốc một màu xanh xám lạnh lẽo. Lê Phương Lam khẽ day huyệt thái dương, những đầu ngón tay thon dài gõ nhịp xuống mặt bàn kính, tạo ra những âm thanh khô khốc.

“Nếu tiến độ vẫn cứ trì trệ thế này, tôi không chắc tập đoàn sẽ tiếp tục rót vốn cho quý sau.”

Giọng nói của Lam không cao, nhưng đủ sắc sảo để khiến sáu trưởng nhóm dự án phía dưới đồng loạt cúi đầu. Ở tuổi 28, vị trí Giám đốc dự án của một tập đoàn công nghệ hàng đầu mang lại cho cô sự ngưỡng mộ, tiền bạc và một căn hộ cao cấp, nhưng cái giá phải trả là những bữa tối chỉ có cà phê đen và những cơn đau dạ dày âm ỉ kéo dài từ chiều đến tận đêm muộn.

Cuộc họp kết thúc khi đồng hồ đã điểm 10 giờ 30 phút tối. Phương Lam là người cuối cùng rời khỏi văn phòng. Bước ra khỏi tòa nhà kính kín mít, gió đêm Sài Gòn luồn vào cổ áo sơ mi mỏng manh khiến cô khẽ rùng mình. Lam mở ứng dụng đặt xe, nhìn dãy số biểu thị giá tiền tăng vọt vì giờ cao điểm đêm muộn, khẽ thở dài. Những chuyến xe công nghệ đã trở thành "người thân" duy nhất chứng kiến cô đi về mỗi ngày.

Trên đường về, Lam tựa đầu vào cửa kính xe, nhìn những ánh đèn đường lướt qua như những vệt sáng nhòe nhoẹt. Trong đầu cô lúc này không có gì ngoài bản kế hoạch bị từ chối và nỗi lo về việc liệu mình có trụ vững được đến cuối năm nay. Cô mệt đến mức không còn sức để cảm thấy đói, dù bữa trưa duy nhất trong ngày cũng chỉ là một ổ bánh mì kẹp vội vàng mua ở cổng công ty.

Về đến chung cư, tiếng giày cao gót của Lam gõ xuống hành lang đá hoa cương của tầng 15 nghe thật lạc lõng. Hành lang hun hút, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng động cơ thang máy vang vọng. Lam đứng trước cửa căn hộ 1502, những ngón tay run run vì hạ đường huyết đang cố tìm thẻ từ trong túi xách.

Ngay khoảnh khắc thẻ từ vừa chạm vào ổ khóa, một luồng mùi hương không mời mà tới, len lỏi qua khe cửa nhà bên cạnh – căn hộ 1503 – rồi bao trùm lấy không gian của Lam. Đó là mùi hành phi thơm nức, quyện với vị ấm nồng của gừng tươi và cái ngọt thanh đặc trưng của nước dùng xương hầm. Nó không phải mùi thức ăn công nghiệp nồng nặc vị bột ngọt, cũng không phải mùi đồ ăn nhanh đầy dầu mỡ. Đó là mùi của sự chăm sóc, mùi của bàn tay người nấu đang tỉ mẩn canh chừng bếp lửa.

Lam đứng khựng lại, tay vẫn đặt trên tay nắm cửa, vô thức hít thật sâu. Cái dạ dày vốn đang co thắt vì stress bỗng nhiên kêu lên một tiếng thật dài. Cô liếc nhìn sang căn hộ 1503. Ánh sáng vàng ấm áp hắt ra từ khe cửa khép hờ, trái ngược hoàn toàn với vẻ lạnh lẽo, xám xịt của hành lang chung cư.

Bên trong căn hộ đó, Nguyễn Minh Tú đang loay hoay với bát canh sườn non bí đỏ cuối cùng cho bài Blog ẩm thực tối nay. Tú mặc một bộ đồ bộ bằng cotton màu xanh nhạt, mái tóc được búi gọn bằng một chiếc kẹp càng cua, trên đôi mắt cận là lớp hơi nước mờ mịt từ nồi canh nóng hổi. Cô khẽ nếm một thìa nước dùng, hài lòng vì vị ngọt tự nhiên của bí đỏ đã thấm đẫm vào từng thớ thịt sườn. Đối với Tú, nấu ăn không chỉ là công việc của một Food Blogger, mà là cách cô giao tiếp với chính mình sau một ngày dài làm việc tự do đầy biến động.

Tú nghe thấy tiếng lạch cạch bên ngoài hành lang. Cô biết, "chị hàng xóm 1502" lại về rồi. Tú chưa bao giờ thấy mặt Lam một cách rõ ràng, chỉ biết đó là một bóng lưng thanh mảnh, luôn vận những bộ đồ công sở đắt tiền nhưng lại thoang thoảng mùi thuốc giảm đau và sự mệt mỏi đại đô thị.

Minh Tú nhìn nồi canh bí đỏ còn dư một nửa, rồi lại nhìn ra cửa. Cô tặc lưỡi, lẩm bẩm: "Ăn mì tôm mãi thì chỉ có nát dạ dày thôi người đẹp ạ."

Bên này bức tường, Phương Lam đã vào được nhà. Cô không buồn bật đèn phòng khách, chỉ ném túi xách xuống ghế sofa rồi nằm vật ra đó. Căn hộ 1502 rộng rãi, sang trọng nhưng trống rỗng. Lam với tay mở tủ lạnh, ánh sáng xanh lè từ bên trong rọi thẳng vào mặt cô. Ba chai nước khoáng, hai lon bia và một hộp cơm văn phòng mua từ hai ngày trước đã khô cứng.

Lam thở hắt ra, đóng sầm cửa tủ lạnh lại. Giữa bóng tối bao trùm, mùi hành phi từ nhà bên cạnh vẫn cứ quẩn quanh đâu đây, gợi nhớ về căn bếp nhỏ của mẹ ở quê nhà, nơi có người luôn chờ cô về ăn cơm dù muộn đến thế nào. Cơn cô đơn ở tuổi 28 đột nhiên ập đến, đặc quánh và khó nuốt hơn cả đống deadline ngoài kia.

Lam thả mình xuống sofa, bộ vest công sở vẫn chưa kịp cởi. Cô nhìn trần nhà, tiếng kim đồng hồ tích tắc là âm thanh duy nhất trong căn nhà rộng 70 mét vuông này. Lam nhắm mắt lại, cố xua đi cảm giác trống rỗng trong lòng, nhưng mùi gừng ấm áp từ nhà hàng xóm vẫn cứ bám lấy tâm trí cô.

Giữa thành phố nghìn rưỡi đô một mét vuông này, hóa ra thứ đắt đỏ nhất lại là mùi vị của một bữa cơm nhà.

Lam thiếp đi trong cơn đói và sự kiệt sức, cho đến khi tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Cô giật mình ngồi dậy, nhìn đồng hồ đã là 11 giờ rưỡi đêm. Ai lại gõ cửa vào giờ này?

Mở cửa ra, không có ai cả. Chỉ có một chiếc túi giấy nhỏ đặt ngay ngắn dưới sàn hành lang, bên trên dán một mảnh giấy ghi chú bằng nét chữ tròn trịa, ngay ngắn:

"Em nấu hơi quá tay, chị dùng giúp em bát canh nóng nhé. Đừng ăn mì gói muộn quá, đau dạ dày lắm đấy chị 1502 ơi!"

Bên trong túi giấy là một hộp nhựa giữ nhiệt vẫn còn tỏa hơi nóng hôi hổi. Mùi bí đỏ và sườn non tràn ra, dịu dàng vỗ về khứu giác của Lam. Cô nhìn về phía cánh cửa 1503 đã đóng chặt, rồi nhìn xuống hộp canh trong tay. Một luồng điện ấm áp lạ kỳ chạy dọc sống lưng, len vào từng ngõ ngách của trái tim đang khô héo vì sự nghiệp.

Tối hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều tháng, Phương Lam không ăn mì tôm. Cô ngồi ở quầy bar nhỏ trong bếp, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, chậm rãi thưởng thức từng thìa canh ngọt lịm. Vị ngọt thanh của bí đỏ thấm vào đầu lưỡi, kéo theo cái ấm nóng lan dần xuống dạ dày đang thắt lại vì stress. Lam thấy những con số, những bản kế hoạch và cả sự lạnh lùng của văn phòng dường như cũng dần tan ra theo làn khói trắng của bát canh sườn.

Cô hàng xóm 1503... rốt cuộc là người như thế nào?