MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Vị Riêng Của EmChương 2: Ban công chung và mùi hành phi thơm nức

Hương Vị Riêng Của Em

Chương 2: Ban công chung và mùi hành phi thơm nức

1,517 từ · ~8 phút đọc

Sáng thứ Hai, Lê Phương Lam thức dậy khi ánh nắng gắt gỏng của Sài Gòn đã bắt đầu xuyên qua lớp rèm xám tro. Cô đưa tay sờ lên trán, cơn đau đầu do thiếu ngủ vẫn âm ỉ, nhưng kỳ lạ thay, cái dạ dày vốn luôn biểu tình mỗi sáng bằng những cơn quặn thắt hôm nay lại im ắng một cách hiền lành. Ánh mắt cô vô thức dừng lại trên chiếc túi giấy và hộp nhựa đã được rửa sạch sẽ đặt trên bàn bếp.

Hương vị của bát canh sườn non bí đỏ tối qua dường như vẫn còn vương đâu đó ở đầu lưỡi. Nó không chỉ là thức ăn, nó giống như một cái vỗ vai nhẹ nhàng bảo cô rằng: “Nghỉ một chút đi, không sao đâu.”

Lam vội vàng chuẩn bị cho một ngày dài. Chiếc váy bút chì ôm sát, đôi giày cao gót tám phân và lớp trang điểm sắc sảo giúp cô lấy lại vẻ ngoài của một nữ giám đốc dự án thép. Thế nhưng, khi bước ra khỏi cửa, Lam vẫn không kìm được mà liếc nhìn căn hộ 1503. Cánh cửa gỗ sồi vẫn đóng im lìm, không một tiếng động. Cô định gõ cửa để trả lại chiếc túi, nhưng rồi lại thôi. “Giờ này chắc người ta còn ngủ, freelancer mà,” cô thầm nghĩ rồi dứt khoát bước nhanh về phía thang máy.

Cả ngày hôm đó, Lam bị cuốn vào vòng xoáy của các cuộc gọi điều phối và những bản báo cáo lỗi hệ thống. Đến giờ ăn trưa, nhìn những đồng nghiệp hào hứng bàn tán về quán lẩu mới mở hay đơn đặt cơm gà xối mỡ, Lam lại thấy ngấy đến tận cổ. Cô mở ngăn kéo, lấy ra một thanh năng lượng khô khốc, nhai một cách vô thức. Đột nhiên, hình ảnh cô gái hàng xóm với cặp kính cận nhòe hơi nước hiện lên trong tâm trí Lam. Cô tò mò, không biết người có thể nấu ra thứ nước dùng thanh tao như thế trông sẽ ra sao khi không có làn khói bếp che khuất.

Mãi đến 8 giờ tối, Lam mới rời khỏi công ty. Hôm nay cô tự lái xe về. Thành phố lên đèn, rực rỡ và ồn ào, nhưng trong lòng Lam lại dấy lên một cảm giác mong chờ kỳ lạ mà chính cô cũng không lý giải được. Cô không mong chờ căn nhà lạnh lẽo của mình, cô mong chờ... một mùi hương.

Vừa bước ra khỏi thang máy tầng 15, khứu giác của Lam đã được "chiêu đãi" ngay lập tức. Hôm nay không còn là vị ngọt của bí đỏ, mà là một mùi hương nồng nàn, kích thích vị giác đến mức tối đa: mùi hành phi.

Nó nồng nàn, ngậy béo và thơm phức, lan tỏa khắp hành lang chung cư. Lam đi theo mùi hương ấy như một kẻ bị thôi miên. Cửa nhà 1503 hôm nay mở toang để thoát mùi. Lam đứng khựng lại trước cửa, lần đầu tiên cô nhìn thấy toàn bộ không gian sống của người hàng xóm.

Trái ngược với phong cách tối giản và có phần đơn điệu của nhà Lam, căn hộ 1503 giống như một studio ấm cúng. Trên những kệ gỗ treo tường là đủ loại hũ gia vị, chai lọ gốm sứ và những chậu cây gia vị nhỏ xinh như húng quế, bạc hà. Dưới ánh đèn vàng, một cô gái đang đứng cạnh bàn bếp cao, một tay cầm kẹp, một tay cầm điện thoại để canh góc chụp.

Đó là Nguyễn Minh Tú. Hôm nay Tú mặc chiếc áo phông trắng rộng thùng thình, quần short thun đơn giản. Cô đang chăm chú quan sát đĩa xôi xéo vàng ươm, phía trên phủ một lớp hành phi vàng ruộm, giòn tan.

“Phi hành mà không canh lửa là đắng ngay,” Tú lầm bầm, hoàn toàn không nhận ra có người đang đứng ở cửa.

Lam hắng giọng nhẹ: “Mùi thơm quá.”

Tú giật mình, chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi vào đĩa xôi. Cô quay lại, đẩy gọng kính cận lên mũi, ngơ ngác nhìn người phụ nữ xinh đẹp đang đứng đó. Phương Lam trong bộ đồ công sở trông quá đỗi lộng lẫy và xa cách so với cái không gian nồng mùi hành tỏi này.

“Ơ... chị 1502? Chị về rồi hả?” Tú cười tươi, để lộ lúm đồng tiền bên má trái. “Chị thấy mùi hành phi này thế nào? Em vừa mới thử công thức mới, hành phi bằng mỡ gà đấy, thơm hơn hẳn mỡ lợn.”

Lam hơi bối rối trước sự vồn vã tự nhiên ấy: “Chào em. Tôi sang để trả hộp và... cảm ơn bát canh tối qua. Nó thực sự rất ngon.”

Tú xua xua tay, đi tới nhận lấy chiếc túi giấy: “Có gì đâu chị. Em làm nghề này, nấu xong mà không có ai ăn cùng thì buồn lắm. Đồ ăn mà chỉ để chụp ảnh thì tội nó.”

“Em là Food Blogger?” Lam tò mò hỏi, mắt lướt qua bộ dụng cụ chiếu sáng chuyên nghiệp cạnh bàn ăn.

“Dạ, cũng gọi là có chút tiếng tăm trên mạng,” Tú khiêm tốn đáp, rồi đột nhiên nhìn xoáy vào gương mặt có phần nhợt nhạt của Lam. “Mà chị này... môi chị tái quá. Lại chưa ăn gì đúng không?”

Lam định phủ nhận theo thói quen, nhưng cái bụng phản chủ lại vang lên một tiếng "ồn ào" giữa không gian tĩnh lặng. Cô ngượng ngùng cúi đầu, bàn tay siết chặt quai túi xách.

Tú không để Lam kịp từ chối, cô thoăn thoắt lấy một chiếc bát sứ, xới một phần xôi xéo nóng hổi, rưới thêm chút mỡ hành vàng óng và phủ thật nhiều hành phi giòn tan lên trên.

“Ra ban công ngồi đi chị. Nhà em đang ám mùi hành, ra đó ngồi cho thoáng. Đợi em chút, em pha thêm ly trà trà thanh nhiệt.”

Ban công của hai căn hộ 1502 và 1503 chỉ cách nhau một bức tường rào sắt thấp, bên trên trồng đầy những dây leo xanh mướt. Lam ngồi xuống chiếc ghế mây nhỏ ở ban công nhà Tú, cảm giác như mình vừa lạc vào một thế giới khác. Phía dưới kia là dòng xe cộ hối hả của Sài Gòn, nhưng ở đây chỉ có hơi ấm của bát xôi xéo trên tay và bóng lưng bận rộn của Tú trong bếp.

Một lát sau, Tú mang ra hai ly trà đá và ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cô không hỏi về công việc của Lam, cũng không hỏi tại sao Lam lại về muộn thế. Cô chỉ chỉ vào bát xôi:

“Chị ăn đi, xôi này em đồ bằng nếp cái hoa vàng hạt tròn mẩy, ngâm với nước cốt nghệ tươi nên màu vàng mới tự nhiên thế kia đấy. Ăn kèm với hành phi mỡ gà là đúng bài luôn.”

Lam xúc một thìa xôi đưa lên miệng. Hạt xôi dẻo quánh nhưng không hề bị nát, quyện với cái bùi bùi của đậu xanh giã nhuyễn và cái giòn tan, thơm ngậy của hành phi. Vị mặn ngọt hài hòa tràn ngập khoang miệng. Lam ăn một cách chậm rãi, cảm nhận từng tầng hương vị đang xoa dịu thần kinh căng thẳng của mình.

“Tại sao em lại làm nghề này?” Lam khẽ hỏi, ánh mắt nhìn về phía chân trời rực rỡ ánh đèn.

Tú nhấp một ngụm trà, mỉm cười: “Vì em thích cảm giác nhìn người khác hạnh phúc khi ăn đồ mình nấu. Chị biết không, người ta có thể nói dối bằng lời nói, nhưng dạ dày thì không biết nói dối. Thấy chị ăn ngon như thế, em biết là chị đang thấy ổn hơn rồi.”

Lam khựng lại. Ở cái tuổi 28 này, người ta thường hỏi cô về chỉ số KPI, về ngân sách dự án, về việc bao giờ lấy chồng. Chưa có ai nhìn cô ăn rồi bảo rằng họ thấy vui vì cô đang "ổn hơn".

Sự im lặng bao trùm giữa hai người, nhưng không hề gượng gạo. Tiếng hành phi giòn tan lách tách trong miệng, tiếng gió thổi qua những tán cây gia vị ở ban công, và cả tiếng tivi của một nhà nào đó vọng lại. Một khoảng lặng hiếm hoi trong cuộc sống hối hả của Lam.

“Cảm ơn em, Tú.” Lam khẽ nói, tên của Tú lần đầu tiên thốt ra từ môi cô nghe thật nhẹ nhàng.

Tú nheo mắt cười, ánh đèn ban công hắt vào mắt cô như những vì sao nhỏ: “Đừng khách sáo chị Lam. Từ nay nếu thấy bên này có mùi thơm, cứ việc sang gõ cửa nhé.”

Tối hôm đó, Phương Lam đi vào giấc ngủ mà không cần dùng đến viên thuốc hỗ trợ nào. Trong giấc mơ của cô, không còn những con số xanh đỏ, chỉ có một căn bếp nhỏ vàng rực ánh đèn và mùi hành phi thơm nồng nàn, ấm áp như một cái ôm.