MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Vị Riêng Của EmChương 3: Một bát canh chua giải rượu đặt trước cửa nhà

Hương Vị Riêng Của Em

Chương 3: Một bát canh chua giải rượu đặt trước cửa nhà

1,292 từ · ~7 phút đọc

Sài Gòn bước vào những ngày mưa đỏng đảnh, cái không khí oi nồng ban ngày nhanh chóng bị thay thế bằng những cơn gió rít qua khe cửa kính chung cư khi đêm xuống. Lê Phương Lam vừa kết thúc buổi tiệc đãi đối tác quan trọng tại một nhà hàng sang trọng trung tâm thành phố. Trong những cuộc làm ăn như thế này, rượu vang và những lời chúc tụng sáo rỗng là thứ không bao giờ thiếu.

Lam bước ra khỏi xe taxi với bước chân hơi lảo đảo. Gương mặt cô đỏ bừng vì men rượu, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ bao phủ một tầng sương mờ mịt. Dưới ánh đèn đường, bộ váy lụa đen ôm sát càng khiến cô trông mỏng manh và lạc lõng. Sự kiêu hãnh của một nữ giám đốc dự án không cho phép cô gục ngã trước mặt cấp dưới, nhưng khi chỉ còn lại một mình trong thang máy, cô phải tựa lưng vào vách kim loại lạnh toát để giữ cho mình không ngã xuống.

Về đến tầng 15, cảm giác buồn nôn và cơn đau đầu như búa bổ khiến Lam quên mất việc phải giữ kẽ. Cô loay hoay mãi không tra nổi thẻ từ vào ổ khóa nhà 1502, hơi thở nồng mùi cồn và đôi tay run rẩy khiến chiếc thẻ rơi xuống sàn hành lang với một tiếng cạch khô khốc.

Cùng lúc đó, cửa nhà 1503 hé mở.

Nguyễn Minh Tú trong bộ đồ ngủ lụa màu xanh vịt đang định mang rác ra hành lang thì khựng lại. Cô nhìn thấy bóng lưng run rẩy của Lam, mái tóc dài hơi rối bết vào gáy vì mồ hôi lạnh. Tú vội đặt túi rác xuống, tiến lại gần:

"Chị Lam? Chị sao thế này? Say quá rồi à?"

Lam ngẩng đầu, nhìn Tú bằng ánh mắt lờ đờ, cố nở một nụ cười gượng gạo: "Tôi... tôi ổn. Chỉ là hơi choáng một chút."

"Ổn gì mà ổn, mặt chị trắng bệch ra rồi kia kìa." Tú cau mày, nhanh nhẹn cúi xuống nhặt chiếc thẻ từ, mở cửa nhà 1502 rồi dìu Lam vào trong.

Đây là lần đầu tiên Tú đặt chân vào không gian riêng của Lam. Căn nhà sực nức mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi rượu, nhưng không gian lại lạnh lẽo đến mức Tú phải rùng mình. Không có lấy một bình hoa tươi, không có một tấm thảm ấm, mọi thứ đều tối giản đến mức tàn nhẫn với chính chủ nhân của nó.

Tú đỡ Lam nằm xuống sofa, định quay về thì thấy Lam đưa tay bấu chặt lấy bụng, chân mày nhíu chặt lại đầy đau đớn. Tú thở dài, cô biết cái dạ dày rỗng tuếch mà nạp đầy rượu thì sẽ ra nông nỗi nào.

"Chị nằm yên đấy, đừng có đi đâu."

Nói rồi, Tú chạy biến về nhà mình. Khoảng mười lăm phút sau, cô quay lại với một chiếc khay gỗ nhỏ. Trên khay là một bát canh chua nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút, đi kèm là một ly trà gừng mật ong âm ấm.

Tú nhẹ nhàng đỡ Lam ngồi dậy, đưa ly trà gừng đến tận môi cô: "Uống cái này cho ấm bụng đã, rồi ăn bát canh này. Em mới nấu xong, canh chua cá lóc giải rượu tốt lắm."

Lam đón lấy bát canh bằng đôi tay vẫn còn run rẩy. Khác với những món canh chua cầu kỳ ngoài hàng, bát canh của Tú có màu sắc rất "đời": màu đỏ của cà chua bổ múi cau, màu xanh của hành ngò, và những lát dứa vàng tươi nổi lềnh bềnh. Mùi thơm của ngổ dìu dịu quyện với vị chua thanh của me chín khiến khứu giác vốn đang bão hòa mùi cồn của Lam bừng tỉnh.

"Ăn đi chị, em lấy hết xương cá rồi." Tú thúc giục, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.

Lam xúc một thìa nước dùng đưa lên miệng. Vị chua thanh thoát của me xộc thẳng vào cuống họng, ngay lập tức cắt đứt cái vị đắng ngắt của rượu vang. Vị ngọt từ thịt cá lóc đồng chắc nịch xen lẫn cái cay nhẹ của vài lát ớt chỉ thiên khiến cơ thể Lam nóng dần lên. Từng thìa canh trôi xuống đến đâu, cảm giác cồn cào trong dạ dày dịu đi đến đó.

"Sao lại phải uống nhiều thế?" Tú ngồi bệt xuống tấm thảm dưới sàn, chống cằm nhìn Lam ăn, giọng nói nhỏ nhẹ như đang trách móc một đứa trẻ.

Lam dừng đũa, nhìn bát canh nửa vơi, giọng khản đặc: "Công việc mà Tú. Đôi khi sự tử tế trên bàn tiệc được đo bằng số ly rượu mình uống cạn."

"Tử tế gì cái kiểu hành hạ bản thân mình như thế." Tú lầm bầm, môi bĩu ra một chút. "Chị 28 rồi, chứ có phải sinh viên mới ra trường đi làm thêm đâu mà để người ta ép. Lần sau nếu phải uống, chị nhớ ăn lót dạ chút gì đó béo béo, hoặc uống một hộp sữa trước. Đừng có để bụng rỗng mà nạp chất độc vào."

Lam nhìn cô gái hàng xóm đang cằn nhằn mình. Dưới ánh đèn phòng khách mờ ảo, gương mặt Tú trông thật mềm mại, khác xa với vẻ sắc lạnh của những người đối tác mà cô vừa tiếp đãi. Sự quan tâm này thực tế đến mức khiến Lam thấy mũi mình hơi cay. Ở cái thành phố này, người ta thường hỏi cô về tiến độ dự án nghìn tỷ, chứ ít ai hỏi cô "tại sao lại phải uống nhiều thế".

Sau khi ăn xong bát canh, Lam thấy tỉnh táo hơn hẳn. Cơn đau đầu bắt đầu dịu xuống, để lại một cảm giác thư thái lạ kỳ.

"Cảm ơn em... bát canh thực sự cứu mạng tôi đấy." Lam khẽ nói, đặt chiếc bát không xuống khay.

"Cứu gì mà cứu, hàng xóm với nhau mà." Tú đứng dậy, dọn dẹp khay gốm. "Chị tắm nước ấm rồi đi ngủ sớm đi. Em để ly nước lọc trên bàn, sáng mai dậy nhớ uống ngay nhé."

Khi Tú bước ra đến cửa, Lam đột nhiên gọi với theo: "Tú này!"

Tú quay đầu lại, đôi mắt tròn xoe sau làn kính cận: "Dạ?"

"Tại sao em lại nấu món canh chua này? Ý tôi là... đêm muộn thế này rồi."

Tú mỉm cười, lúm đồng tiền lại hiện ra bên má trái: "Vì em biết tối nay chị có tiệc. Lúc chiều em thấy chị mặc váy đẹp đi ra thang máy, mà trên tay cầm tập hồ sơ dày cộp. Những người như chị, đi tiệc chắc chắn là đi làm việc chứ chẳng mấy khi được ăn ngon đâu. Nên em nấu sẵn, nhỡ chị có về muộn mà mệt thì có cái mà dùng."

Cánh cửa nhà 1502 khép lại, để lại Lam đứng lặng yên giữa phòng khách. Cô chạm tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp tim mình dường như đập nhanh hơn một chút. Không phải vì dư vị của rượu, mà vì sự tinh tế giản đơn của người hàng xóm.

Hóa ra, có một bát canh chua đợi mình sau một cơn say, còn ấm áp hơn vạn lời tán dương nơi công sở. Sáng hôm sau, khi thức dậy, Lam thấy thế giới không còn quá xám xịt như mọi khi. Phía trước cửa nhà, một hộp đựng canh nhỏ được rửa sạch đặt ngay ngắn cùng một túi trà thảo mộc.

Cuộc đời của một PM bận rộn như cô, dường như bắt đầu được nêm nếm bởi những gia vị rất khác kể từ ngày có Tú ở bên cạnh.