MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Vị Riêng Của EmChương 4: Lần đầu "giáp mặt" tại bãi giữ xe chung cư

Hương Vị Riêng Của Em

Chương 4: Lần đầu "giáp mặt" tại bãi giữ xe chung cư

1,297 từ · ~7 phút đọc

Sáng thứ Ba, tầng hầm B2 của khu chung cư sực nức mùi khói xăng và tiếng động cơ gầm gừ của những người vội vã đi làm. Lê Phương Lam đứng cạnh chiếc xe sedan màu xám nòng súng của mình, chân mày nhíu chặt. Cô đang loay hoay với đống tài liệu, chiếc laptop và một túi đồ khô vừa được chuyển đến từ quê, tất cả đổ dồn trên đôi tay mảnh khảnh.

Vừa định mở cửa xe, chiếc túi giấy đựng mứt gừng mẹ gửi bất ngờ bục đáy. Những miếng gừng sấy khô lăn lóc trên sàn bê tông xám xịt. Lam đứng sững lại, một hơi thở dài bất lực thoát ra. Ở tuổi 28, đôi khi sự đổ vỡ của một chiếc túi giấy cũng đủ để làm sụp đổ cả một buổi sáng kiên cường.

"Để em giúp một tay!"

Một giọng nói trong trẻo vang lên giữa tiếng còi xe inh ỏi. Lam ngước lên, thấy Minh Tú đang dắt chiếc xe máy nhỏ màu kem tiến lại gần. Hôm nay Tú không mặc đồ bộ hay áo phông rộng nữa. Cô mặc một chiếc váy yếm bò trẻ trung, bên trong là áo thun sọc ngang, tóc buộc đuôi ngựa cao, trông năng động và rạng rỡ như một sinh viên mới ra trường.

Tú nhanh nhẹn dựng xe, cúi xuống nhặt những miếng gừng cho vào một chiếc túi dự phòng cô luôn mang theo. Khi đứng lên, Tú khựng lại một chút. Đây là lần đầu tiên họ đứng đối diện nhau dưới ánh đèn huỳnh quang sáng rõ, không có khói bếp, không có bóng tối ban công che khuất.

Ánh mắt Tú dừng lại ở gương mặt Lam. Dưới ánh sáng thực tế, Lam đẹp một cách sắc sảo nhưng mệt mỏi. Quầng thâm nhạt màu dưới mắt cô không giấu nổi sau lớp kem nền đắt tiền. Ngược lại, Lam cũng ngắm nhìn Tú. Cô gái này có làn da trắng mịn, đôi mắt to tròn lấp lánh sự thông minh và đặc biệt là đôi bàn tay rất sạch sẽ, thơm mùi xà phòng thảo mộc.

"Chị đi làm sớm thế? Canh chua tối qua có làm chị đỡ mệt hơn không?" Tú vừa hỏi vừa giúp Lam xếp đống đồ vào ghế sau.

Lam hơi bối rối, cô đưa tay chỉnh lại lọn tóc mai: "Đỡ nhiều rồi, cảm ơn em. Còn em đi đâu mà chuẩn bị lỉnh kỉnh thế kia?"

Tú vỗ vỗ vào chiếc túi giữ nhiệt cỡ lớn treo trên xe máy: "Em đi chợ đầu mối từ sớm để lấy nguyên liệu tươi cho bài Blog cuối tuần, giờ tranh thủ qua nhà một người bạn giao ít bánh em tự làm. Nghề của em là chạy ngoài đường mà chị."

Lam nhìn chiếc xe máy nhỏ thồ đầy đồ đạc của Tú, rồi lại nhìn chiếc ô tô sang trọng nhưng cô độc của mình. Một sự tương phản rõ rệt về lối sống. Một người vắt kiệt sức lao động trong tòa nhà máy lạnh để đổi lấy những con số, một người rong ruổi giữa nắng bụi thành phố để tìm kiếm những hương vị chân thật.

"Chị Lam này," Tú đột nhiên gọi khi Lam chuẩn bị bước vào xe. "Tối nay chị có về muộn không?"

Lam khựng lại, tay nắm lấy vô lăng: "Chưa biết được, dự án đang vào giai đoạn nước rút. Có chuyện gì sao?"

Tú cười, lúm đồng tiền ẩn hiện đầy nghịch ngợm: "À, không có gì. Chỉ là em định nấu món gì đó không cay. Hôm qua lúc dìu chị vào nhà, em thấy trên kệ thuốc của chị có toàn thuốc đau dạ dày loại mạnh. Hình như chị không ăn được cay đúng không?"

Lam ngẩn người. Cô không ngờ Tú lại quan sát kỹ đến thế. Ngay cả những đồng nghiệp thân cận nhất cũng chỉ biết cô là một PM khó tính, chứ không ai để ý cô thường lén nhăn mặt khi bát phở sáng có quá nhiều tiêu hay ớt.

"Ừ... tôi không ăn được cay. Dù thực ra đồ cay rất kích thích vị giác." Lam thừa nhận, giọng nói mềm mỏng hơn hẳn thường ngày.

"Kích thích một lúc nhưng khổ cái bụng cả đêm. Để đó em lo cho. Đi làm vui vẻ nhé chị hàng xóm!" Tú vẫy tay rồi nổ máy xe, phóng đi một cách đầy năng lượng.

Chiếc sedan của Lam từ từ lăn bánh ra khỏi hầm. Qua gương chiếu hậu, cô thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Tú mất hút giữa dòng xe cộ đông đúc. Một nụ cười rất nhẹ, rất hiếm hoi hiện lên trên môi Lam. Cảm giác có người biết mình thích gì, sợ gì, dù chỉ là một thói quen ăn uống nhỏ nhặt, hóa ra lại khiến người ta thấy ấm áp đến vậy.

Tuy nhiên, buổi sáng tốt lành ấy nhanh chóng bị vùi lấp bởi mười tiếng làm việc căng thẳng. Một sự cố bảo mật ở hệ thống khiến Lam phải túc trực trong phòng server lạnh ngắt suốt cả chiều. Đến khi bước ra ngoài, bụng cô lại bắt đầu đau âm ỉ. Cô biết đó là hệ quả của việc bỏ bữa trưa và uống quá nhiều espresso để giữ tỉnh táo.

8 giờ tối, Lam về đến hành lang tầng 15. Mùi hương quen thuộc lại bắt đầu dẫn lối. Nhưng hôm nay không nồng nàn như hành phi, cũng không chua thanh như canh cá. Nó là một mùi thơm dịu nhẹ, dìu dịu của lá dứa và nước cốt dừa.

Lam định đi thẳng vào nhà, nhưng đôi chân lại phản bội lý trí, dừng lại trước cửa phòng 1503. Cánh cửa vẫn hé mở như một lời mời gọi ngầm.

"Chị về đúng lúc lắm, em vừa đổ khuôn xong." Tú ló đầu ra, gương mặt lấm lem một chút bột trắng nhưng đôi mắt thì rạng rỡ vô cùng.

Trên bàn ăn là những khối bánh đúc gân màu xanh cẩm thạch đẹp mắt, bóng bẩy và mịn màng. Tú nhanh nhẹn cắt một miếng nhỏ, rưới thêm chút nước cốt dừa đặc sánh và rắc vài hạt mè rang.

"Cái này mát lắm, không cay, không dầu mỡ, cực kỳ lành cho dạ dày." Tú đưa bát bánh cho Lam. "Em biết chị đang đau bụng. Nhìn cái cách chị đi hơi khom lưng là em đoán ra ngay."

Lam nhận lấy bát bánh, cảm nhận cái mát lạnh lan tỏa qua lòng bàn tay. Miếng bánh đúc dai giòn sần sật, vị ngọt thanh dịu của đường thốt nốt quyện với cái béo ngậy của cốt dừa lan tỏa trong miệng. Nó dịu dàng như một dải lụa xoa nhẹ lên những vết thương trong dạ dày cô.

"Tú này, tại sao em lại đối tốt với tôi như vậy?" Lam hỏi, giọng nói có chút nghẹn lại. Ở cái thế giới cạnh tranh ngoài kia, không ai cho ai cái gì mà không có mục đích.

Tú dừng việc lau bàn, nhìn thẳng vào mắt Lam, nụ cười trở nên chân thành hơn bao giờ hết: "Vì chị trông giống như một người rất cần được ăn ngon. Và vì... em thích những người dù mệt mỏi đến đâu vẫn giữ cho mình vẻ thanh lịch như chị. Ăn đi, đừng nghĩ nhiều. Tuổi 28 mà cứ lo nghĩ mãi là nhanh già lắm đấy!"

Trong không gian yên tĩnh của căn hộ 1503, dưới ánh đèn vàng sưởi ấm tâm hồn, Phương Lam nhận ra mình không chỉ đang ăn một món bánh. Cô đang thưởng thức sự tử tế của một người lạ, một gia vị mà cô đã vô tình đánh mất suốt nhiều năm bôn ba giữa lòng thành phố.