Sài Gòn bước vào đợt nắng nóng đỉnh điểm, cái oi nồng len lỏi vào từng ngóc ngách của tòa nhà kính, khiến lòng người cũng trở nên dễ gắt gỏng hơn thường lệ. Lê Phương Lam vừa kết thúc buổi họp giao ban buổi sáng với một gương mặt không thể lạnh lùng hơn. Tập hồ sơ trên tay cô bị siết chặt đến nhăn nhúm, phản ánh đúng tâm trạng của chủ nhân sau khi nghe báo cáo về sự chậm trễ của nhà thầu.
"Chị Lam, trưa nay mọi người đặt bún Thái hải sản, chị có dùng chung không ạ?" - Một nhân viên cấp dưới rụt rè hỏi.
Lam liếc nhìn thực đơn hiện lên trên màn hình điện thoại của cậu nhân viên. Những vệt ớt đỏ tươi nổi lềnh bềnh trên mặt nước lèo chua cay chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến dạ dày cô co thắt lại. Cô khẽ lắc đầu, giọng điệu xa cách: "Không cần đâu, tôi có việc bận."
Sự bận rộn của Lam, thực chất là ngồi trong văn phòng đóng kín, nhấm nháp một mẩu bánh mì khô khốc và uống nước lọc. Cô vốn không phải là người khó tính bẩm sinh, nhưng sự cầu toàn trong công việc và cơ thể nhạy cảm với gia vị đã nhào nặn nên một Phương Lam "khó chiều" trong mắt đồng nghiệp. Với cô, ăn uống chỉ là một thủ tục để duy trì sự sống, chứ không phải niềm vui.
Chiều hôm đó, Lam về nhà sớm hơn thường lệ vì một cơn đau dạ dày bất chợt ập đến. Bước chân cô nặng nề trên hành lang tầng 15. Khi đi ngang qua cửa nhà 1503, cô nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng và tiếng máy xay sinh tố chạy ro ro. Mùi hương bay ra hôm nay rất lạ: nó vừa có vị hăng hăng của rau củ, vừa có cái ngọt thanh của trái cây nhiệt đới.
Lam định lướt qua, nhưng cánh cửa 1503 bất thình lình mở ra. Minh Tú bước ra, tay cầm một chiếc ly thủy tinh chứa thứ nước màu xanh mướt, mắt sáng bừng khi thấy Lam.
"Ôi, chị Lam! Về sớm thế ạ?"
Lam gật đầu nhẹ, tay vẫn ôm lấy mạn sườn trái. Tú nhìn thấy hành động đó, nụ cười trên môi khẽ khựng lại, thay vào đó là cái nhíu mày lo lắng của một người làm nghề liên quan đến sức khỏe và ẩm thực.
"Lại đau dạ dày đúng không? Em bảo mà, cái mặt chị cứ xanh lét thế kia là biết ngay trưa nay lại bỏ bữa hoặc ăn uống linh tinh rồi."
Lam định cãi lại nhưng Tú đã nhanh chóng chặn họng bằng cách ấn chiếc ly lạnh vào tay cô: "Uống cái này đi. Nước ép cải kale, táo xanh và một chút gừng tươi. Không có ớt, không có gia vị mạnh, chỉ có vitamin và sự thanh lọc thôi."
"Tôi... tôi không quen uống mấy thứ nước xanh lè này." - Lam nhìn cái ly bằng ánh mắt nghi ngại.
Tú chống hai tay ngang hông, ra vẻ một chuyên gia ẩm thực đang giáo huấn đứa trẻ kén ăn: "Chị khó tính vừa thôi chị Lam ơi. Đồ cay chị không ăn, đồ lạ chị không uống, thế chị định sống bằng không khí à? Uống đi, em thề là nó ngon hơn đống thuốc bọc dạ dày của chị nhiều."
Lam nhìn vẻ kiên quyết trong mắt Tú, đành nhấp một ngụm nhỏ. Vị chua thanh của táo xanh trung hòa cái vị hơi ngai ngái của cải xoăn, và hậu vị ấm nồng nhẹ nhàng của gừng tươi khiến thực quản cô cảm thấy dịu đi tức thì.
"Ngon hơn tôi tưởng." - Lam thừa nhận, cảm giác mát lạnh lan tỏa khiến đầu óc cô bớt căng thẳng.
Tú mỉm cười đắc thắng: "Đấy thấy chưa! Tại chị cứ tự xây tường rào quanh mình thôi. Để em nói chị nghe, khó tính trong ăn uống thực ra là vì chị chưa gặp được đúng người biết nêm nếm cho hợp khẩu vị của chị thôi."
Vừa nói, Tú vừa kéo tay Lam vào nhà: "Vào đây, em đang chuẩn bị chụp bộ ảnh cho món 'Đậu hũ non sốt nấm'. Món này em làm riêng cho những người có cái dạ dày tiểu thư như chị đấy. Không một giọt ớt, không tiêu sọ, chỉ có vị ngọt của nấm và mùi thơm của hành lá thôi."
Căn bếp của Tú hôm nay ngập trong ánh sáng từ những chiếc đèn hắt sáng chuyên nghiệp. Trên bàn đá trắng là những miếng đậu hũ trắng ngần, mịn màng được xếp ngay ngắn, bên trên rưới một lớp sốt nâu hổ phách với những lát nấm đông cô giòn dai và hạt bắp vàng rực.
Lam ngồi xuống chiếc ghế cao ở quầy bar, quan sát Tú làm việc. Khi Tú cầm ống kính máy ảnh, sự nhí nhố thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự tập trung cao độ và đầy đam mê. Tú tỉ mẩn chỉnh từng cọng ngò, lau đi một giọt sốt thừa trên vành đĩa với sự trân trọng tuyệt đối dành cho thực phẩm.
"Xong rồi! Người mẫu đã lên hình xong, giờ là lúc để thực khách thưởng thức." - Tú đặt đĩa đậu hũ trước mặt Lam, kèm theo một đôi đũa gỗ.
Lam gắp một miếng. Đậu hũ mềm mượt như tan chảy trên đầu lưỡi, hòa quyện với nước sốt sền sệt, đậm đà vị umami từ nấm hầm. Không có cái cay xè khiến cô phải nhăn mặt, không có mùi vị công nghiệp của gia vị đóng chai. Mọi thứ đều nhẹ nhàng, thanh tao và sạch sẽ.
"Em nhớ kỹ thật, tôi không ăn được cay." - Lam khẽ nói, ánh mắt dán chặt vào đĩa thức ăn.
Tú vừa dọn dẹp chân máy vừa đáp, giọng nói thản nhiên nhưng đầy chân thành: "Thì em đã nói rồi, em làm nghề này là để chăm sóc người khác mà. Chị khó tính với cả thế giới cũng được, nhưng đừng khó tính với cái bụng của mình. Tuổi 28 của chị cần năng lượng để chinh chiến, chứ không phải cần những cơn đau hành hạ đêm hôm."
Lam im lặng ăn hết đĩa đậu hũ. Trong cái không gian thơm mùi nấm và thoảng hương trà của Tú, cô nhận ra sự "khó tính" của mình dường như đã bị sự ấm áp của cô gái hàng xóm hóa giải một cách tài tình. Cô vốn ghét sự phiền phức, ghét việc người khác can thiệp vào lối sống của mình, nhưng với Tú, sự can thiệp đó lại mang lại cảm giác được che chở.
"Tú này, tối mai... tôi định đi siêu thị mua ít đồ." - Lam ngập ngừng, đây là lần đầu tiên cô chủ động mở lời mời - "Em có muốn đi cùng không? Tôi chẳng biết chọn loại gạo nào tốt cho dạ dày cả."
Tú quay lại nhìn Lam, đôi mắt dưới lớp kính cận sáng lên niềm vui rạng rỡ: "Chốt đơn! Mai em sẽ chỉ cho chị bí kíp chọn thực phẩm của một Food Blogger chính hiệu. Chuẩn bị tinh thần đi, em sẽ lấp đầy cái tủ lạnh trống trơn của chị!"
Tối hôm đó, bước chân Lam về nhà nhẹ nhõm hơn hẳn. Căn hộ 1502 vẫn yên tĩnh, nhưng cảm giác cô độc dường như đã bớt đi vài phần. Cô đứng trước gương, thấy sắc mặt mình hồng hào hơn một chút. Hóa ra, gia vị quan trọng nhất của một món ăn không phải là muối hay đường, mà là sự thấu hiểu của người nấu dành cho người ăn.
Phương Lam, cô nàng giám đốc khó tính, cuối cùng cũng đã tìm thấy một người có thể nêm nếm cuộc đời mình bằng một loại gia vị rất riêng: gia vị của sự quan tâm không điều kiện.