Chiều thứ Tư, bầu trời Sài Gòn mang một màu tím thẫm trước khi đổ sụp xuống thành bóng tối. Đúng hẹn, Lê Phương Lam đứng đợi ở sảnh chung cư, rũ bỏ hoàn toàn vẻ nghiêm nghị thường ngày để thay bằng một chiếc quần ống rộng và áo sơ mi lụa mềm mại. Cô nhìn đồng hồ, đúng sáu giờ rưỡi, Minh Tú xuất hiện với một chiếc túi vải canvas bản to khoác trên vai, nụ cười rạng rỡ như mang theo cả nắng chiều.
"Đi thôi chị, hôm nay em sẽ cho chị thấy thế nào là đi siêu thị kiểu 'nghề nghiệp'!"
Chiếc xe của Lam lăn bánh đến đại siêu thị gần đó. Đây là lần đầu tiên sau hơn hai năm chuyển về đây, Lam mới thực sự đẩy một chiếc xe đẩy đi dọc các gian hàng thay vì đặt ứng dụng giao hàng tận cửa. Dưới ánh đèn led rực rỡ, hàng ngàn mặt hàng lướt qua mắt, nhưng Lam hoàn toàn mất phương hướng. Cô đứng trước quầy gia vị, phân vân giữa hàng chục loại nước mắm và dầu ăn.
"Chị đang nhìn gì thế?" Tú ghé sát lại, mùi hương bạc hà thanh khiết từ cơ thể cô thoảng qua mũi Lam.
"Tôi... tôi không biết loại nào tốt. Bình thường tôi chỉ mua đại một chai." Lam thú nhận, tay cầm lên một chai dầu ăn đầy màu sắc quảng cáo.
Tú khẽ lắc đầu, nhanh tay lấy chai dầu đó đặt lại chỗ cũ và chọn một chai dầu gạo khác: "Chị đau dạ dày, nên dùng dầu gạo hoặc dầu oliu loại nhẹ. Điểm khói của nó cao, lại tốt cho hệ tiêu hóa. Nước mắm thì chọn loại truyền thống, độ đạm vừa phải thôi, đừng dùng loại có quá nhiều chất bảo quản."
Họ đi qua gian hàng thực phẩm tươi sống. Tú giống như một từ điển sống về ẩm thực. Cô chỉ cho Lam cách chọn những củ cà rốt còn dính đất để đảm bảo độ ngọt, cách nhìn vào độ trong của mắt cá để biết nó vừa được đánh bắt, hay cách phân biệt những miếng thăn bò mềm nhất. Lam im lặng lắng nghe, trong lòng dâng lên một sự thán phục khó tả. Một cô gái 28 tuổi, sống tự do nhưng lại có kiến thức sâu sắc và sự tỉ mỉ đến lạ lùng.
Sau gần một tiếng, chiếc xe đẩy đã đầy ắp rau xanh, củ quả, ức gà và những hộp sữa hạt. Khi về đến cửa nhà 1502, Tú giúp Lam xách túi vào bếp. Theo thói quen, Tú mở tủ lạnh của Lam để sắp xếp đồ đạc.
Cánh cửa tủ lạnh mở ra, Tú đứng hình mất vài giây.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu vào khoang tủ trống rỗng đến tàn nhẫn. Chỉ có vài chai nước suối nằm lăn lóc, một hộp cơm văn phòng cũ đã khô cứng bám một lớp màng đen ở góc, và một hũ dưa chuột muối đã hết hạn từ tháng trước. Cái tủ lạnh giống hệt như tâm hồn của một kẻ cuồng công việc: bóng bẩy bên ngoài nhưng khô héo bên trong.
"Trời đất ơi..." Tú thốt lên, giọng nói đầy xót xa. "Chị sống trong căn hộ cao cấp mà cái tủ lạnh trông còn thảm hơn cả sinh viên ở trọ. Chị định ăn nước suối để sống qua ngày thật đấy à?"
Lam hơi ngượng, cô đứng dựa vào quầy bar, khoanh tay trước ngực để che đi sự lúng túng: "Tôi thường ăn ở ngoài, hoặc ăn tại công ty. Về nhà cũng muộn rồi nên..."
Tú dứt khoát đóng cửa tủ lạnh lại, quay sang nhìn Lam bằng ánh mắt vừa nghiêm túc vừa ấm áp: "Không sắp xếp gì nữa hết. Chỗ đồ này lát nữa em sang xếp giúp chị. Còn bây giờ, chị khóa cửa lại, sang nhà em ăn cơm. Em không thể để một người có cái tủ lạnh thế này tự lo bữa tối được."
"Tú, tôi..."
"Không từ chối! Hôm nay em nấu cơm nhà đúng nghĩa, đơn giản thôi nhưng chắc chắn tốt hơn đống nước suối kia của chị."
Năm phút sau, Lam thấy mình ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc trong căn bếp của Tú. Trên bếp, chiếc nồi đất nhỏ đang sôi sùng sục, tỏa ra mùi thơm của gừng và nước màu kho cá thơm phức. Tú thoăn thoắt nhặt rau muống, tiếng rau kêu rắc rắc giòn tan nghe thật vui tai.
"Hôm nay có cá kho tộ và rau muống luộc thôi nhé. Em đồ thêm ít gạo mới thơm lắm." Tú vừa nói vừa rót cho Lam một ly trà hoa cúc nóng.
Lam nhìn bóng lưng của Tú bận rộn giữa làn khói bếp mờ ảo. Căn bếp nhỏ này không chỉ có mùi thức ăn, nó còn có "hơi người" – thứ gia vị mà căn hộ 1502 của cô đã thiếu vắng bấy lâu nay. Cô cầm ly trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay, khẽ hít một hơi thật sâu.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Phương Lam không cảm thấy áp lực về việc phải đối phó với những con số hay những cuộc họp nghẹt thở. Ở đây, giữa những hũ gia vị của Tú, cô chỉ đơn giản là một người phụ nữ 28 tuổi đang chờ đợi một bữa cơm nhà.
"Chị Lam, chuẩn bị bát đũa đi, cơm chín rồi!"
Lời mời của Tú vang lên, giản đơn như một giai điệu quen thuộc, nhưng lại khiến lồng ngực Lam thắt lại một nhịp vì xúc động. Hóa ra, mời nhau một bữa cơm đôi khi còn chân thành hơn ngàn lời khách sáo ở chốn công sở xa hoa.