Căn bếp của Minh Tú không rộng, nhưng nó chứa đựng cái hơi ấm mà những khối bê tông cốt thép của tòa chung cư cao cấp này thường thiếu vắng. Lê Phương Lam ngồi vào chiếc bàn gỗ sồi, đôi bàn tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn phẳng lặng. Cô cảm thấy mình hơi thừa thãi giữa một không gian mà mọi vật dụng đều có linh hồn: từ chiếc hũ đựng sả băm cho đến cái lót nồi bằng mây đã sờn cạnh.
“Chị cầm bát đi, cơm nóng mới ngon.”
Tú vừa nói vừa đặt một bát cơm trắng ngần, khói bốc lên nghi ngút trước mặt Lam. Giữa bàn là một chiếc nồi đất nhỏ xíu, màu đen bóng bẩy của nó tương phản với màu đỏ của những lát ớt (mà Tú đã cẩn thận bỏ hạt để bớt cay) và màu xanh mướt của hành lá thái nhỏ. Mùi cá kho riềng thơm nồng, đậm đà quyện với mùi cơm mới tạo nên một bản giao hưởng khứu giác khiến cái dạ dày vốn đang đình công của Lam bỗng chốc rộn ràng.
Lam cầm đôi đũa tre, khẽ gắp một miếng cá lóc. Thịt cá đã thấm đẫm nước hàng màu hổ phách, săn chắc nhưng không dai. Khi cho vào miệng, vị mặn mòi của nước mắm cốt, vị ngọt thanh của đường thốt nốt và chút ấm nồng của gừng già tan ra, đánh thức những gai vị giác đã ngủ quên sau nhiều ngày dài ăn uống tạm bợ.
“Ngon quá...” Lam thốt lên, một cách vô thức.
“Chị thử rau muống đi. Em luộc với chút muối và dầm sấu đấy, nước luộc rau này chan cơm là nhất.” Tú cười, nụ cười híp mí khiến đôi mắt sau lớp kính cận trông thật hiền.
Sự im lặng bắt đầu bao trùm bữa cơm. Nhưng đó không phải là sự im lặng căng thẳng của một cuộc họp đàm phán, mà là một khoảng lặng ngại ngùng của hai người trưởng thành đang cố gắng làm quen với sự hiện diện của đối phương trong không gian riêng tư nhất. Lam vốn quen với việc vừa ăn vừa kiểm tra email hoặc xem bản tin tài chính. Giờ đây, việc chỉ tập trung vào việc nhai một cọng rau muống giòn sần sật, cảm nhận vị chua thanh của sấu dầm khiến cô thấy... lạ lẫm.
Cô liếc nhìn Tú. Tú ăn rất thong dong, cách cô ấy cầm bát, gắp đồ ăn cho Lam đều toát lên vẻ tự nhiên như thể họ đã ăn cùng nhau hàng trăm bữa.
“Tú này...” Lam mở lời, phá vỡ bầu không khí. “Sao em lại chọn làm công việc tự do? Ý tôi là, với khả năng của em, các nhà hàng lớn chắc chắn sẽ săn đón.”
Tú dừng đũa, hơi nghiêng đầu suy nghĩ: “Em thích sự tự do của căn bếp nhà mình hơn. Ở nhà hàng, người ta nấu theo công thức và áp lực thời gian. Còn ở đây, em nấu theo tâm trạng. Nếu hôm nay chị vui, em sẽ nấu món gì đó giòn tan. Nếu chị mệt, em sẽ nấu món gì đó thật mềm và ấm. Nấu ăn với em là một cuộc trò chuyện không lời.”
Lam khựng lại. Một cuộc trò chuyện không lời. Cô chợt nhớ lại những bữa tối một mình trong căn hộ 1502, nơi âm thanh duy nhất là tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng rung của điện thoại báo tin nhắn công việc. Hóa ra, bấy lâu nay cô không chỉ đói thức ăn, mà cô còn đói cả sự kết nối.
“Chị Lam, chị có bao giờ thấy mệt khi cứ phải gồng mình lên làm PM không?” Tú bất ngờ hỏi, ánh mắt chân thành xoáy sâu vào tâm trí Lam.
Lam đặt bát xuống, khẽ thở dài. Sự kiêu hãnh của một nữ giám đốc dự án khiến cô định trả lời bằng một câu cửa miệng: “Tôi quen rồi.” Nhưng trước mặt Tú, dưới ánh đèn vàng ấm áp này, lớp vỏ bọc ấy dường như bị mềm đi như miếng đậu phụ non.
“Mệt chứ. Đôi khi tôi thấy mình như một cỗ máy được lập trình sẵn. Sáng thức dậy là các đầu mục công việc, tối về là sự trống rỗng. Thành phố này nhìn từ tầng 15 đẹp thật đấy, nhưng nó cũng bạc bẽo thật.”
Tú không nói gì, cô chỉ lặng lẽ gắp một miếng cháy cơm giòn rụm – phần ngon nhất mà cô đã tỉ mẩn cạo ra từ đáy nồi – đặt vào bát của Lam.
“Ăn đi chị. Đời có bạc bẽo đến đâu thì cái bụng cũng phải ấm đã. Miếng cháy này em để dành riêng cho chị đấy.”
Lam nhìn miếng cháy vàng ươm trong bát mình, rồi nhìn sang Tú. Một sự xúc động len lỏi vào tim. Ở tuổi 28, giữa những mối quan hệ xã giao đầy toan tính, việc được ai đó nhường cho miếng cháy cơm giòn nhất lại mang một ý nghĩa lớn lao đến lạ lùng.
Bữa cơm kết thúc trong sự tĩnh lặng, nhưng lần này là sự tĩnh lặng của sự thấu hiểu. Lam giúp Tú dọn bát đĩa, đôi tay họ vô tình chạm nhau dưới vòi nước lạnh, một tia điện nhỏ như chạy dọc sống lưng khiến cả hai vội vàng rụt lại, mặt hơi ửng hồng.
“Để em xếp đồ vào tủ lạnh cho chị nhé.” Tú lên tiếng để xua đi sự ngại ngùng.
Đêm đó, khi trở về căn hộ 1502, Lam mở tủ lạnh ra. Nó không còn trống rỗng và lạnh lẽo nữa. Những hộp thực phẩm được Tú dán nhãn cẩn thận: “Rau xanh ăn trước”, “Thịt bò nấu cháo”, “Trà gừng của Lam”.
Lam đứng tựa lưng vào cửa tủ lạnh, mỉm cười một mình. Mùi vị của cá kho tộ vẫn còn vương vấn, và dường như, hương vị ấy đã bắt đầu nhuộm màu lên cuộc sống vốn dĩ chỉ có hai màu xám trắng của cô.