MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Vị Riêng Của EmChương 8: Phương Lam và những cơn đau dạ dày tuổi 28

Hương Vị Riêng Của Em

Chương 8: Phương Lam và những cơn đau dạ dày tuổi 28

1,047 từ · ~6 phút đọc

Kim đồng hồ trên tường văn phòng nhích dần sang con số mười một đêm. Ánh đèn neon trắng xóa hắt xuống mặt bàn làm việc của Phương Lam, nơi những bản kế hoạch dự án nằm chồng chéo lên nhau. Lam khẽ buông bút, một tay bấu chặt lấy thành ghế, tay kia ấn mạnh vào vùng thượng vị. Một cơn đau âm ỉ, rát bỏng như có ai đó đang đổ axit vào dạ dày khiến trán cô lấm tấm mồ hôi.

Ở tuổi 28, khi bạn bè đang mải mê với những bộ ảnh cưới hay những chuyến du lịch xa xỉ, "gia tài" lớn nhất của Lam ngoài chức danh Giám đốc dự án lại là một hồ sơ bệnh án dày cộp về viêm loét dạ dày và trào ngược thực quản. Đó là cái giá của những bữa trưa chỉ có ly cà phê espresso đậm đặc, những đêm thức trắng để chạy tiến độ dự án nghìn đô, và cả những lần gồng mình lên để chứng tỏ bản lĩnh của một phụ nữ trẻ trong giới công nghệ đầy khắc nghiệt.

Cô với tay lấy lọ thuốc giảm đau trong ngăn kéo, nhưng phát hiện nó đã trống rỗng. Lam tự giễu cợt bản thân, cô quản lý được cả một đội ngũ hàng trăm người, nhưng lại chẳng thể quản lý nổi một bữa ăn tử tế cho chính mình.

Tiếng chuông điện thoại rung lên trên mặt bàn. Là tin nhắn từ Minh Tú.

“Chị về chưa? Em thấy đèn ban công nhà chị vẫn chưa sáng. Nếu mệt quá thì đừng cố, dạ dày chị không chịu nổi đâu.”

Lam nhìn dòng chữ trên màn hình, một cảm giác ấm áp nhen nhóm giữa cơn đau buốt. Cô thu dọn đồ đạc, bước ra khỏi tòa nhà vắng lặng. Gió đêm Sài Gòn luồn qua kẽ tóc, mang theo vị mặn của cơn mưa vừa dứt, nhưng trong đầu Lam lúc này chỉ hiện lên gương mặt bầu bĩnh và đôi mắt lo lắng của cô gái hàng xóm.

Về đến cửa nhà 1502, Lam vừa định tra khóa thì cửa nhà 1503 hé mở. Tú đứng đó, vẫn trong bộ đồ ngủ lụa xanh, nhưng gương mặt lộ rõ vẻ thiếu ngủ. Không đợi Lam lên tiếng, Tú đã bước sang, nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc túi xách nặng trịch trên vai cô.

"Nhìn mặt chị là em biết ngay. Lại đau đúng không?" Tú hỏi, giọng thấp xuống nhưng đầy uy quyền của một người đang chăm sóc bệnh nhân.

Lam chỉ khẽ gật đầu, cô không còn đủ sức để duy trì vẻ sắc sảo thường ngày. Tú dìu cô vào nhà, nhưng không phải về căn hộ lạnh lẽo 1502, mà là dẫn thẳng sang bếp nhà mình.

Trên bếp lò, một chiếc nồi nhỏ đang liu riu lửa. Mùi hương thanh khiết, ngọt dịu của củ sen và táo đỏ lan tỏa, làm dịu đi cái không khí khô khốc của máy lạnh. Tú ấn Lam ngồi xuống ghế, rồi múc ra một bát canh củ sen hầm táo đỏ và hạt sen.

"Chị uống cái này đi. Em hầm kỹ lắm rồi, củ sen giúp thanh nhiệt, hạt sen giúp chị dễ ngủ, còn táo đỏ thì bổ máu. Quan trọng nhất là nó rất êm cho dạ dày."

Lam cầm chiếc thìa sứ, múc một chút nước dùng trong vắt. Vị ngọt thanh tao, dịu nhẹ thấm vào đầu lưỡi, kéo theo cái ấm nóng lan dần xuống vùng bụng đang thắt lại vì stress. Những con số khô khốc, những lời thúc giục từ đối tác dường như cũng tan ra theo làn khói trắng tỏa lên từ bát canh. Lam cảm thấy những thớ cơ đang căng cứng của mình dần được thả lỏng.

"Sao em biết tôi sẽ về lúc này mà nấu?" Lam hỏi khẽ, giọng cô hơi khàn đi.

Tú vừa tỉ mẩn gỡ từng lớp vỏ hạt sen còn sót lại vừa đáp: "Nghề của em là quan sát mà. Em biết cứ hễ dự án vào giai đoạn cuối tháng là chị sẽ bỏ bê bản thân. Chị Lam này, thành công để làm gì khi mà ngay cả việc ăn một miếng sen cũng thấy đau?"

Lam nhìn xuống bát canh. Những lát củ sen được cắt khoanh tròn, lộ ra những lỗ hổng đều đặn như những bông hoa gỗ. Táo đỏ mềm mại, hạt sen bở tơi. Cô nhận ra, trong khi cô mải miết xây dựng những dự án phần mềm triệu người dùng, thì Tú lại âm thầm xây dựng một "hệ điều hành" của sự quan tâm dành cho cô.

"Ở tuổi tôi, người ta thường sợ cô đơn, sợ tụt hậu..." Lam nói, mắt vẫn nhìn vào bát canh. "Nhưng tôi phát hiện ra, cái đáng sợ nhất là khi đau đớn, trong tủ lạnh không có lấy một hũ mật ong, và trong danh bạ không có ai để gọi một bát cháo."

Tú dừng tay, nhìn Lam bằng ánh mắt vừa thương cảm vừa kiên định. Cô với tay qua bàn, khẽ chạm vào mu bàn tay lạnh lẽo của Lam.

"Bây giờ chị có em rồi. Danh bạ của chị có thể nhiều sếp lớn, nhưng cứ để số của em ở vị trí ưu tiên đi. Em không giúp chị thăng chức được, nhưng chắc chắn em không để chị phải ôm bụng đau một mình giữa đêm đâu."

Cái chạm tay của Tú rất nhẹ, nhưng nó mang theo một luồng điện ấm áp lạ kỳ. Lam không rụt tay lại. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy cái tôi cao ngạo của một nữ giám đốc dự án đang dần tan chảy. Hóa ra, sự yếu đuối cũng có một hương vị riêng, và hương vị ấy, nếu được chia sẻ đúng người, sẽ trở thành một liều thuốc chữa lành vô giá.

Đêm đó, sau khi ăn hết bát canh, Lam ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị, không có tiếng chuông báo thức dự án. Trong giấc mơ, cô thấy mình đứng giữa một cánh đồng sen bát ngát, và mùi hương của táo đỏ chính là sợi dây duy nhất dẫn cô thoát khỏi những mê cung con số mệt mỏi của tuổi 28.