Thành phố S vào những ngày cuối thu không dành cho kẻ yếu thế. Gió rít qua những khe hẹp của các tòa nhà chọc trời, mang theo hơi ẩm từ sông xộc thẳng vào buồng phổi, lạnh buốt và nồng nặc mùi kim loại.
Dưới chân cầu sắt cũ kỹ – nơi ranh giới mong manh giữa khu ổ chuột đen ngòm và sự phồn hoa rực rỡ phía bên kia bờ – một bóng người gầy gò đang ngồi xổm bên bãi bồi đầy rác thải công nghiệp. Đó là Lâm Diên.
Anh mặc một chiếc áo khoác kaki đã sờn rách ở tay chỏ, đôi ủng cao su lấm lem bùn đất. Trên tay anh không phải là công cụ tìm vàng hay đồ cổ có giá trị, mà chỉ là một chiếc kẹp sắt thô sơ. Anh đang nhặt những mảnh thủy tinh vụn.
"Mày tìm cái gì ở đó suốt cả buổi chiều thế Diên? Lại tìm 'linh hồn' à?" – Một gã nhặt ve chai đi ngang qua, nhổ bãi nước bọt xuống dòng nước đen ngòm, cười nhạo.
Diên không ngẩng đầu. Ngón tay anh, dù thô ráp vì sương gió, lại lướt trên những mảnh vỡ một cách dịu dàng, gần như là thành kính. Đối với người khác, đây là rác. Đối với anh, chúng là những nốt nhạc rời rạc của một bản giao hưởng đã bị đập nát.
"Mảnh này không được." – Diên lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp và bình thản đến lạ kỳ – "Nhiệt độ lò nung không đủ, tạp chất quá nhiều. Nó chỉ là một đống cát bị cưỡng bức hóa lỏng."
Anh ném mảnh thủy tinh xanh đục xuống đất. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa tiếng sóng vỗ.
Bất chợt, Diên dừng lại. Tay anh chạm vào một vật nhỏ, nhọn sắc, bị vùi sâu dưới lớp bùn cát trộn lẫn mạt đồng. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay tiếp xúc, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng anh. Đồng tử Diên co lại. Anh cẩn thận dùng nước sông rửa sạch nó.
Đó là một mảnh gương vỡ, chỉ to bằng ngón tay cái, nhưng độ dày lại gấp đôi loại thường. Điều kỳ lạ là, dù nằm dưới dòng sông ô nhiễm bao năm, bề mặt của nó vẫn không hề có một vết ố. Khi ánh sáng yếu ớt của buổi hoàng hôn xuyên qua tầng mây xám xịt chạm vào mảnh gương, nó không phản chiếu lại khuôn mặt khắc khổ của Diên.
Nó phản chiếu một ngọn lửa. Một ngọn lửa màu xanh tím đang nhảy múa, dù thực tế xung quanh anh chỉ toàn nước và gió lạnh.
Diên siết chặt mảnh gương trong lòng bàn tay. Cảm giác ấm áp quen thuộc len lỏi vào huyết quản. Đây rồi. Thứ mà anh đã mất mười năm để đi tìm. Một mảnh sót lại của kỹ nghệ "Thủ Kính" – thứ di sản đã khiến anh bị vứt bỏ như một món đồ lỗi thời.
"Trịnh gia..." – Anh khẽ thốt lên, ánh mắt hướng về phía bên kia sông.
Cách đó không xa, rực rỡ và kiêu hãnh, dinh thự họ Trịnh sừng sững như một pháo đài ánh sáng. Hôm nay là đại lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập tập đoàn Kính Thủy Tinh Trịnh Thị.
Bên trong sảnh tiệc lót đá cẩm thạch, Trịnh Tào – kẻ đang mang danh nghĩa thiếu gia duy nhất của dòng họ – đứng giữa vòng vây của những chính trị gia và nhà đầu tư. Hắn diện bộ suit màu xanh navy sẫm, mái tóc chải chuốt không một sợi thừa. Nụ cười của hắn được tinh chỉnh đến mức hoàn hảo, vừa đủ kiêu ngạo, vừa đủ lịch thiệp.
"Thưa quý vị," – Trịnh Tào nâng cao ly pha lê, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn chùm – "Gia tộc chúng tôi không bán gương. Chúng tôi bán sự chân thật. Mỗi sản phẩm của Trịnh Thị là một lời cam kết rằng: Sự thật luôn đẹp đẽ nếu bạn nhìn vào đúng góc độ."
Tiếng vỗ tay vang dội. Trịnh Tào tự mãn nhấp một ngụm rượu. Hắn không hề biết rằng, cách đó vài cây số, kẻ nắm giữ bản chất thực sự của "sự chân thật" mà hắn đang rao giảng, đang lội bì bõm dưới bùn đen.
Trịnh Tào chưa bao giờ cầm vào một ống thổi thủy tinh. Hắn sợ hơi nóng của lò nung sẽ làm hỏng làn da được chăm sóc kỹ lưỡng. Đối với hắn, đúc gương là một quy trình tự động hóa của máy móc Đức, là những con số lợi nhuận trên bảng điện tử. Hắn không biết, và cũng không bao giờ có thể cảm nhận được rằng, một chiếc gương thật sự cần phải được "nuôi" bằng hơi thở và nhịp tim của người thợ.
Dưới chân cầu, Diên đứng dậy. Anh cho mảnh gương quý giá vào một chiếc túi nhỏ đeo sát ngực. Anh không cần xe sang, không cần thư mời. Anh biết, thời điểm này, sự thông minh không nằm ở việc lao vào sảnh tiệc để đòi lại danh phận. Điều đó thật rẻ tiền và ngu ngốc.
Kẻ thông minh sẽ chọn cách khiến cho đối phương tự nhận ra mình đang nắm giữ một đế chế bằng cát.
Diên lấy ra một chiếc bút chì gỗ, vẽ nhanh lên một tờ giấy nháp nát bấy hình đồ mẫu của chiếc bình "Lưu Ly Nhị Sắc" – một tuyệt phẩm được trưng bày trong lồng kính tại buổi tiệc của Trịnh gia ngay lúc này. Nhưng trên bản vẽ của Diên, có một đường kẻ mảnh kéo dài từ đáy lên cổ bình.
"Chiếc bình đó sẽ vỡ vào lúc 8 giờ tối nay." – Diên nhìn đồng hồ cũ kỹ trên cổ tay – "Vì Trịnh Tào không biết rằng, thủy tinh và pha lê có tâm tính riêng của chúng. Ép chúng lạnh quá nhanh, chúng sẽ tự sát."
Đúng 8 giờ. Tại sảnh tiệc Trịnh gia.
Một tiếng "rắc" chói tai vang lên giữa lúc nhạc giao hưởng đang cao trào. Chiếc bình Lưu Ly – vật báu biểu tượng của buổi lễ – bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt dài, rồi vỡ tan tành trước sự bàng hoàng của quan khách. Trịnh Tào đứng chôn chân, ly rượu trên tay suýt rơi xuống sàn. Hắn không hiểu chuyện gì xảy ra. Mọi thông số kỹ thuật đều hoàn hảo mà?
Bên kia sông, Lâm Diên lẳng lặng quay lưng đi vào bóng tối của khu ổ chuột. Anh không cần nhìn cũng biết kết quả. Sự thông minh của anh không phải là dự đoán, mà là thấu hiểu bản chất vật chất.
Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu. Anh không về để làm thiếu gia. Anh về để dạy cho họ biết thế nào mới thực sự là "Thủ Kính Nhân".