Sáng hôm sau, dư chấn của vụ vỡ chiếc bình "Lưu Ly Nhị Sắc" vẫn còn bao trùm lấy dinh thự họ Trịnh như một làn sương mù ám ảnh. Đối với giới thượng lưu, đó là một điềm gở. Đối với các kỹ sư của tập đoàn, đó là một bài toán hóc búa không lời giải. Nhưng đối với Trịnh Tào, đó là một cái tát vào sự kiêu ngạo mà hắn đã dày công xây dựng.
Trong khi Trịnh Tào đang điên cuồng trút giận lên các cấp dưới tại văn phòng tổng giám đốc, thì ở phía sau dãy nhà chính, tại khu vực xưởng đúc cổ – nơi vốn bị coi là "viện bảo tàng sống" hơn là một đơn vị sản xuất – Lâm Diên đang đứng trước cánh cổng sắt hoen rỉ.
Anh không xuất hiện với tư cách một người thừa kế. Anh xuất hiện với tư cách một kẻ tìm việc qua lời giới thiệu của một người quen cũ từ khu ổ chuột. Trên người anh là bộ đồ thợ nhuốm màu tàn tro, khuôn mặt hơi lấm lem, che giấu đi những đường nét thanh tú vốn có của dòng máu họ Trịnh.
"Tìm ai?" – Gã bảo vệ già, mắt lờ đờ vì thiếu ngủ, gặng hỏi.
"Tôi đến xin chân phụ kho ở xưởng đúc số 4." – Diên trả lời, giọng nói trầm ổn, không chút rụt rè.
Gã bảo vệ hất hàm về phía dãy nhà lụp xụp phía sau: "Cái xưởng sắp dẹp tiệm đó à? Vào đi, lão thợ cả ở trong đó. Nhưng đừng hy vọng gì nhiều, Trịnh gia giờ chỉ chuộng máy móc, chẳng ai thèm ngó ngàng đến mấy cái lò nung củi mục nát ấy nữa đâu."
Lâm Diên khẽ gật đầu, bước qua cánh cổng. Mỗi bước chân của anh trên con đường lát gạch vỡ đều như đang chạm vào những ký ức bị chôn vùi. Dãy xưởng số 4 là nơi cha anh – người đứng đầu chân chính của nghệ thuật Thủ Kính – đã từng dành cả đời mình để canh giữ ngọn lửa. Giờ đây, nó hoang tàn đến xót xa.
Bên trong xưởng, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và bụi thủy tinh. Giữa những đống phế liệu nằm ngổn ngang là một lão già tóc bạc trắng, đôi bàn tay run rẩy đang cố gắng gắn lại những mảnh vỡ của chiếc bình hôm qua. Đó là ông thợ cả Thành – người duy nhất còn sót lại từ thời hoàng kim của Thủ Kính.
"Đừng phí sức nữa, ông Thành." – Diên lên tiếng, bước lại gần – "Vết nứt đó đi từ tâm của vật chất. Ông có dùng keo tốt nhất thế giới cũng không che giấu được hơi lạnh đã ngấm vào xương tủy của nó."
Ông Thành ngẩng phắt đầu dậy, đôi mắt mờ đục nheo lại nhìn chàng trai trẻ: "Cậu là ai? Sao lại biết về tâm tính thủy tinh?"
Diên không trả lời trực tiếp. Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ lên, đưa sát vào ánh mặt trời yếu ớt len qua mái tôn thủng. "Thủy tinh này bị 'nấu ép'. Kẻ làm ra nó đã dùng hóa chất để tạo màu xanh giả tạo thay vì dùng nhiệt độ của gỗ thông rừng. Khi gặp ánh sáng cực mạnh từ dàn đèn sân khấu đêm qua, sự giãn nở không đồng đều giữa hóa chất và pha lê đã tạo nên một cuộc nổi loạn từ bên trong. Nó không vỡ vì tai nạn, nó vỡ vì nó không chịu nổi sự giả dối."
Ông Thành sững sờ. Những lời này... đã quá lâu rồi ông mới được nghe lại. Kể từ khi Trịnh Tào lên nắm quyền và thay thế toàn bộ quy trình thủ công bằng công nghệ ép thủy tinh hàng loạt, giá trị của nghề Thủ Kính đã bị rẻ rúng như bùn đất.
"Cậu... cậu muốn gì ở đây?" – Giọng ông Thành run lên.
"Tôi muốn làm thợ phụ." – Diên nhìn vào lò nung đã nguội ngắt ở góc xưởng – "Và tôi muốn đốt lại ngọn lửa này."
Cùng lúc đó, tại khu nhà chính, Trịnh Tào đang tiếp đón Diệp Sơ – một nữ giám định viên trẻ tuổi tài năng từ Hiệp hội Cổ vật quốc tế. Cô đến để thẩm định bộ sưu tập "Kính Chiếu Tâm" cho một cuộc triển lãm sắp tới.
"Anh Trịnh Tào," – Diệp Sơ vừa lướt qua các tủ kính, vừa nhíu mày – "Chiếc bình vỡ đêm qua là một sự cố lớn. Nhưng điều tôi lo lắng hơn là bộ sưu tập này. Có cái gì đó... không đúng. Chúng thiếu đi nhịp đập."
Trịnh Tào cười nhạt, bước lại gần cô, mùi nước hoa đắt tiền tỏa ra át cả mùi không khí trong phòng: "Cô Diệp Sơ quá đa cảm rồi. Chúng là vật vô tri, làm sao có nhịp đập? Chúng hoàn hảo, không một vết trầy, đạt chuẩn ISO quốc tế. Đó chẳng phải là điều các cô tìm kiếm sao?"
Diệp Sơ nhìn thẳng vào mắt hắn: "Sự hoàn hảo của máy móc là sự hoàn hảo chết chóc. Các cụ nhà họ Trịnh xưa nay nổi danh vì tạo ra những chiếc gương có linh hồn. Nếu trong đợt triển lãm tới, Trịnh Thị không đưa ra được một tác phẩm 'sống', danh tiếng của các vị sẽ sụp đổ ngay lập tức."
Trịnh Tào nghiến răng, nhưng nụ cười vẫn treo trên môi: "Cô cứ yên tâm. Tôi đã chuẩn bị một kế hoạch phục dựng vĩ đại. Không gì là máy móc không làm được."
Hắn không hề hay biết rằng, ngay lúc đó, tại dãy xưởng số 4 rách nát, Lâm Diên đã bắt đầu hành động. Anh không xin tiền, không xin nguyên liệu. Anh dùng trí tuệ bác học của mình để cải tạo lại cấu trúc lò nung.
Với một vài thanh sắt phế liệu và cách sắp xếp gạch chịu nhiệt theo sơ đồ bát quái cổ xưa kết hợp với nguyên lý khí động học hiện đại, Diên đã khiến luồng gió bên trong lò chuyển động theo một quỹ đạo hoàn toàn khác.
"Ông Thành, cho tôi xin một nắm tro than." – Diên nói.
Dưới đôi bàn tay của anh, đống tro bụi tưởng chừng bỏ đi được trộn với một loại dung dịch tự chế từ nhựa cây trong vườn. Anh quét một lớp mỏng lên thành lò. Khi ngọn lửa mồi vừa nhen nhóm, thay vì tỏa ra khói đen kịt, lò nung bắt đầu phát ra những tiếng o o dịu nhẹ như tiếng thở của một sinh vật đang thức tỉnh. Nhiệt độ tăng lên một cách ổn định và thuần khiết đến mức kinh ngạc.
"Trời ơi..." – Ông Thành quỳ sụp xuống bên lò – "Lửa xanh! Đó là Hỏa Hồn mà ông chủ cũ từng nói đến!"
Diên đứng lặng trong ánh lửa phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm. Anh biết, Trịnh Tào sẽ sớm tìm đến đây khi hắn nhận ra máy móc của hắn không thể chạm tới tầm cao mà Diệp Sơ yêu cầu. Sự chèn ép sẽ sớm bắt đầu, nhưng Diên không sợ.
Anh không xây lâu đài trên những vết rạn bằng sự hào nhoáng. Anh đang xây dựng lại nền móng từ chính những tàn tro mà họ đã vứt bỏ.
"Thiếu gia giả sẽ có danh phận," – Diên thầm nghĩ – "Nhưng kẻ thực sự nắm giữ huyết mạch của Trịnh gia, phải là kẻ điều khiển được ngọn lửa này."
Đêm đó, trong khi dinh thự họ Trịnh vẫn rực rỡ ánh đèn của sự giả dối, thì ở cuối góc vườn, một luồng ánh sáng xanh huyền bí bắt đầu len lỏi qua những kẽ lá, báo hiệu cho một sự trở về đầy dữ dội.