MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyền Kính LụcChương 3: BẢN HỢP ĐỒNG CỦA NHỮNG CON RỐI

Huyền Kính Lục

Chương 3: BẢN HỢP ĐỒNG CỦA NHỮNG CON RỐI

1,517 từ · ~8 phút đọc

Vụ nổ vỡ chiếc bình Lưu Ly tại buổi đại lễ không chỉ là một sự cố kỹ thuật; nó là một cái lỗ đen hút cạn niềm tin của các cổ đông. Sáng thứ Hai, cổ phiếu của Trịnh Thị sụt giảm 4% ngay khi sàn giao dịch vừa mở cửa. Trong căn phòng làm việc ốp kính nhìn xuống toàn cảnh thành phố, Trịnh Tào cảm thấy ngạt thở.

Hắn nhìn bản danh sách các chuyên gia phục chế mà trợ lý vừa trình lên. Tất cả đều lắc đầu trước yêu cầu của hắn: Phải tạo ra một chiếc gương "Chiếu Tâm" có khả năng hiển thị được vân tay của ký ức trong vòng chưa đầy một tháng để kịp triển lãm quốc tế.

"Lũ vô dụng!" – Trịnh Tào ném tập hồ sơ xuống bàn, tiếng da va chạm vào mặt kính vang lên chát chúa. "Chúng ta có những cỗ máy hàng chục triệu đô, tại sao lại không làm được thứ mà tổ tiên tôi làm bằng một cái ống thổi và đống củi khô?"

"Thưa Tổng giám đốc," – Gã trợ lý ngập ngừng, mồ hôi rịn ra trên trán – "Ông Thành ở xưởng số 4... ông ấy vừa báo lên là đã khôi phục được lò nung cổ. Ông ấy nói có một 'thợ phụ' mới đến đã giúp ông ấy thắp lại được Hỏa Hồn."

Đôi mắt Trịnh Tào nheo lại. Hắn không tin vào "hồn" hay "quỷ", hắn chỉ tin vào kết quả. Nhưng cái tên xưởng số 4 gợi lại trong hắn một sự bất an mơ hồ. Đó là góc tối duy nhất trong đế chế của hắn mà hắn chưa bao giờ thực sự kiểm soát được.

"Đi xuống đó." – Trịnh Tào đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest phẳng phiu.

Tại xưởng số 4, không gian hoàn toàn khác biệt với sự náo loạn ở khu văn phòng. Lâm Diên đang đứng trước lò nung. Anh không mặc đồ bảo hộ cồng kềnh như thợ hiện đại. Anh chỉ mặc một chiếc áo lót ba lỗ sẫm màu, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc và đôi cánh tay dài linh hoạt.

Diên đang cầm một ống thổi dài, ở đầu ống là một khối thủy tinh nóng chảy đỏ rực như nham thạch. Anh không thổi một cách hùng hục. Anh xoay ống theo một nhịp điệu kỳ lạ, đôi khi dừng lại để lắng nghe tiếng nổ lách tách của bọt khí bên trong.

"Xoay chậm lại, ông Thành." – Diên nói, giọng điệu điềm tĩnh như đang điều khiển một dòng sông. – "Đừng để nhiệt độ bên trái cao hơn bên phải quá ba độ. Thủy tinh đang thở, hãy để nó tự tìm hình dạng của mình."

Đúng lúc đó, tiếng giày da gõ xuống sàn xi măng vang lên. Trịnh Tào bước vào, theo sau là đoàn tùy tùng áo đen. Sự xuất hiện của hắn làm không khí trong xưởng trở nên sặc mùi quyền lực và sự áp chế.

Ông Thành giật mình định buông ống thổi, nhưng Diên khẽ liếc mắt: "Đừng dừng lại. Nếu ông dừng, khối thủy tinh này sẽ chết."

Trịnh Tào dừng lại cách lò nung khoảng ba mét. Hơi nóng khiến hắn khó chịu, hắn rút khăn tay ra chấm nhẹ lên thái dương, ánh mắt khinh khỉnh quét qua Lâm Diên – kẻ mà hắn coi là một tên thợ thấp hèn.

"Ông Thành, đây là 'phép màu' mà ông nói sao?" – Trịnh Tào lên tiếng, giọng đầy mỉa mai. – "Một tên thanh niên lạ mặt và một đống gạch vụn?"

Diên vẫn không quay đầu lại. Anh dứt khoát đưa khối thủy tinh vào một chậu nước lá dâu tằm đã được chuẩn bị sẵn. Một tiếng "xèo" vang lên cùng làn khói trắng xóa. Khi khói tan, trên tay Diên là một khối pha lê hình giọt nước, trong suốt đến mức gần như vô hình, bên trong lõi có một tia sáng màu hổ phách uốn lượn như sợi tóc.

Lúc này Diên mới quay lại. Anh nhìn thẳng vào mắt Trịnh Tào. Đó không phải là cái nhìn của một người thợ phụ dành cho ông chủ, mà là cái nhìn thấu thị của một kẻ bề trên đang quan sát một con rối.

"Cái này..." – Trịnh Tào sững sờ. Hắn chưa bao giờ thấy loại pha lê nào có 'nhân' bên trong như vậy. – "Mày làm thế nào?"

"Không phải máy móc làm, mà là sự kiên nhẫn làm." – Diên đặt khối pha lê lên bàn gỗ. – "Tổng giám đốc Trịnh chắc hẳn đang cần một thứ để cứu vãn giá cổ phiếu đêm qua?"

Sắc mặt Trịnh Tào đanh lại. Hắn không ngờ một tên thợ lại dám nói thẳng vào điểm yếu của mình. Hắn ra hiệu cho trợ lý lấy ra một bản hợp đồng đã soạn sẵn.

"Tao không quan tâm mày là ai. Tao cần mày làm ra mười sản phẩm như thế này trong vòng hai tuần để chuẩn bị cho buổi ra mắt Diệp Sơ. Đây là bản hợp đồng. Mày sẽ được trả lương gấp mười lần thợ cả, nhưng có một điều kiện: Tất cả công thức, quy trình phải thuộc về Trịnh Thị. Mày không được giữ lại bất cứ bí mật nào. Và..." – Trịnh Tào nhếch môi – "Mày phải ký tên dưới danh nghĩa 'Trợ lý kỹ thuật của Trịnh Tào'. Mọi danh tiếng về tác phẩm này sẽ thuộc về tao."

Ông Thành đứng bên cạnh run rẩy: "Cái này... cái này là cướp đoạt chất xám..."

Lâm Diên cầm bản hợp đồng lên, lướt qua những điều khoản đầy bẫy rập. Kẻ thông thường sẽ tức giận, nhưng anh lại mỉm cười. Một nụ cười ẩn chứa sự sắc sảo của một bậc thầy cờ vây.

Sự thông minh của Diên nằm ở chỗ anh hiểu rằng: Danh phận giả là một cái túi rỗng, kẻ nào cố mang nó sẽ bị nó kéo chìm.

"Tôi sẽ ký." – Diên nói ngắn gọn.

Trịnh Tào lộ vẻ đắc ý: "Rất tốt. Kẻ nghèo thì luôn biết giá trị của tiền bạc."

"Nhưng," – Diên ngắt lời, đôi mắt anh trở nên lạnh lẽo – "Tôi có một điều kiện. Trong hai tuần này, xưởng số 4 là khu vực cấm. Không máy móc, không camera, không một ai trong bộ phận kỹ thuật của anh được phép bước vào. Anh muốn kết quả, tôi sẽ cho anh kết quả. Nhưng nếu anh muốn tìm hiểu 'cách thức', thì cái giá sẽ là sự sụp đổ hoàn toàn của chiếc gương đó ngay trên tay anh."

Trịnh Tào hừ lạnh: "Được. Tao chỉ cần cái vỏ để đối phó với hội đồng quản trị và cô nàng Diệp Sơ kia. Còn cái thứ 'hồn cốt' mày nói, tao không quan tâm."

Sau khi Trịnh Tào rời đi với vẻ đắc thắng, ông Thành lo lắng nắm lấy tay Diên: "Cậu điên rồi! Hắn sẽ lấy hết công sức của cậu để đánh bóng bản thân. Cậu sẽ chỉ là một cái bóng không tên tuổi!"

Diên cầm lấy cây bút, ký tên "Lâm Diên" vào bản hợp đồng. Anh nhìn ngọn lửa xanh vẫn đang cháy âm ỉ trong lò.

"Ông Thành, ông có biết sự khác biệt giữa người điều khiển rối và con rối không?" – Diên lẩm bẩm – "Con rối luôn tưởng rằng sân khấu rực rỡ là của nó, nhưng chỉ cần người điều khiển nới lỏng sợi dây, nó sẽ đổ sụp thành một đống gỗ vụn. Trịnh Tào muốn một cái vỏ hoàn hảo? Tôi sẽ cho hắn một cái vỏ. Nhưng đó sẽ là cái vỏ chứa đựng sự thật mà hắn không bao giờ chịu nổi."

Tối hôm đó, Diệp Sơ quay lại Trịnh gia theo lời mời đột ngột của Trịnh Tào. Hắn tự tin dẫn cô đến phòng trưng bày, nơi khối pha lê giọt nước của Diên đang được đặt dưới ánh đèn spotlight.

Diệp Sơ bước lại gần, cô không chạm vào nó ngay. Cô nheo mắt nhìn tia sáng hổ phách bên trong. Bất chợt, cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cô quay sang nhìn Trịnh Tào, ánh mắt đầy nghi hoặc:

"Anh nói anh vừa cho phục dựng lại quy trình cũ bằng máy móc mới sao?"

"Đúng vậy, cô Diệp. Đây là thành quả của đội ngũ kỹ sư dưới sự chỉ đạo trực tiếp của tôi." – Trịnh Tào dõng dạc nói dối.

Diệp Sơ không nói gì. Cô lấy ra một chiếc thấu kính nhỏ, soi vào tâm của giọt nước. Ở đó, giữa những phân tử pha lê tinh khiết, cô nhìn thấy một ký hiệu cực nhỏ, được khắc bằng nhiệt độ chứ không phải bằng laser. Đó là hình một con mắt bị phong ấn – biểu tượng cổ xưa của những "Thủ Kính Nhân" thực thụ.

Cô biết Trịnh Tào đang nói dối. Nhưng cô cũng biết, ở một góc nào đó của lâu đài này, có một "người giữ lửa" thực sự vừa mới thức tỉnh.