MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyền Kính LụcChương 4: TIẾNG GÕ CỬA LÚC NỬA ĐÊM TẠI XƯỞNG ĐÚC CỔ

Huyền Kính Lục

Chương 4: TIẾNG GÕ CỬA LÚC NỬA ĐÊM TẠI XƯỞNG ĐÚC CỔ

1,286 từ · ~7 phút đọc

Đêm ở khu công nghiệp phía sau Trịnh gia mang một vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Tiếng máy móc vận hành đều đặn từ các phân xưởng tự động hóa vọng lại như nhịp đập của một con quái vật sắt thép. Nhưng riêng tại xưởng số 4, chỉ có tiếng nổ lách tách của củi thông và mùi nhựa cây cháy nồng đượm.

Lâm Diên ngồi bệt dưới sàn đất, tựa lưng vào bức tường gạch bong tróc. Anh không ngủ. Những người thợ Thủ Kính chân chính không ngủ khi lò đang thức. Họ giao tiếp với lửa bằng hơi thở.

Cốc. Cốc. Cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhưng dứt khoát, phá vỡ bầu không khí đặc quánh hơi nóng. Diên không ngạc nhiên. Anh biết kẻ tìm đến không phải Trịnh Tào – kẻ không bao giờ đặt đôi giày bóng lộn vào nơi đầy tàn tro này vào giờ này.

Anh đứng dậy, thong thả ra mở cánh cửa gỗ nặng nề. Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, Diệp Sơ đứng đó. Cô vẫn mặc chiếc áo măng tô màu kem từ buổi chiều, nhưng đôi mắt sau gọng kính mảnh lại sáng quắc sự tò mò và cả sự chất vấn.

"Cô đến muộn hơn tôi nghĩ." – Diên nói, giọng thản nhiên như đã chờ đợi từ lâu.

Diệp Sơ hơi khựng lại, cô nhìn qua vai anh, vào sâu trong xưởng nơi ngọn lửa xanh vẫn đang nhảy múa trong lò. "Làm sao anh biết tôi sẽ đến?"

"Người biết đọc thủy tinh sẽ không thể ngủ yên sau khi nhìn thấy 'Giọt nước hổ phách' đó. Cô Diệp, mời vào. Ở đây chỉ có trà gừng rẻ tiền và hơi nóng, không có rượu vang như ở nhà chính."

Diệp Sơ bước vào, gót giày cao gót gõ trên nền gạch vỡ tạo ra những âm thanh lạc điệu. Cô đi vòng quanh lò nung được cải tạo của Diên, ánh mắt dừng lại ở những cấu trúc gạch kỳ lạ mà anh đã sắp xếp.

"Trịnh Tào nói đây là sản phẩm của công nghệ mới." – Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt sắc như dao – "Nhưng công nghệ không thể tạo ra 'Ký hiệu Phong Ấn' ở tâm khối pha lê. Đó là kỹ thuật khắc nhiệt độ chỉ có trong truyền thuyết của dòng họ Trịnh. Anh là ai? Tại sao anh lại giúp hắn nói dối?"

Diên rót một bát trà nóng, khói nghi ngút, đưa cho cô. "Tôi không giúp anh ta nói dối. Tôi chỉ cho anh ta thứ anh ta muốn. Còn việc anh ta dùng nó để đánh bóng bản thân, đó là quyền của kẻ cầm tiền."

"Anh đang tự chôn vùi tài năng của mình!" – Diệp Sơ cao giọng, sự bất bình hiện rõ – "Anh có biết chiếc gương Chiếu Tâm thực sự có giá trị thế nào với lịch sử văn hóa không? Nếu nó được công bố dưới tên một kẻ ngoại đạo như Trịnh Tào, nó sẽ trở thành một món hàng hóa vô hồn!"

Diên khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy vị đắng và sự ngạo nghễ. Anh bước lại gần lò nung, đưa bàn tay không hề có đồ bảo hộ sát vào vách lò nóng rực.

"Cô Diệp, cô học về cổ vật qua sách vở và kính hiển vi. Cô nhìn thấy giá trị của nó ở sự công nhận của thế giới. Nhưng với tôi, giá trị của thủy tinh nằm ở khoảnh khắc nó thành hình. Danh tiếng là thứ phù du, còn ngọn lửa trong huyết quản này là thật."

Anh đột ngột xoay người, nhìn thẳng vào mắt cô: "Cô nói đúng, tôi là một thợ phụ. Nhưng cô có bao giờ tự hỏi, tại sao một đế chế như Trịnh gia lại phải dựa dẫm vào một tên thợ phụ như tôi để cứu vãn danh tiếng?"

Diệp Sơ lặng đi. Cô nhận ra sự thông minh của người đàn ông này không nằm ở những chiêu trò đối phó, mà nằm ở một tầm nhìn xa hơn. Anh đang đặt Trịnh Tào vào một cái bẫy ngọt ngào.

"Anh đang 'nuôi' sự kiêu ngạo của hắn..." – Cô thì thào – "Anh để hắn nhận vơ thành quả, để hắn leo thật cao trên danh tiếng ảo, để rồi khi sự thật phơi bày..."

"Khi sự thật phơi bày," – Diên tiếp lời, ánh mắt anh phản chiếu ngọn lửa xanh lạnh lẽo – "Hắn sẽ nhận ra mình chỉ là kẻ giữ một chiếc gương rỗng. Người ta có thể giả mạo danh xưng, nhưng không bao giờ giả mạo được cảm thức với lửa."

Diệp Sơ rùng mình. Cô nhìn chàng trai trước mặt với một cái nhìn hoàn toàn khác. Anh không phải là một nạn nhân bị chèn ép. Anh là một kiến trúc sư đang âm thầm thiết kế sự sụp đổ của một kẻ tiếm quyền.

"Tôi đến đây để đề nghị một sự hợp tác." – Diệp Sơ đặt bát trà xuống bàn – "Hiệp hội cổ vật sẽ tổ chức một buổi thẩm định kín trước triển lãm. Trịnh Tào chắc chắn sẽ mang tác phẩm của anh đến. Tôi sẽ không vạch trần anh ta ngay lúc đó, nhưng tôi muốn anh cho tôi thấy... sức mạnh thực sự của Thủ Kính. Tôi muốn thấy chiếc gương Chiếu Tâm có thể làm được gì ngoài việc trưng bày."

Diên im lặng một hồi lâu. Tiếng lửa trong lò bỗng bùng lên mạnh mẽ.

"Chiếu Tâm không phải để nhìn mặt người, cô Diệp. Nó để nhìn vào những gì người ta cố che giấu. Cô có chắc mình đủ dũng cảm để nhìn vào nó không?"

"Tôi đã dành cả đời để tìm kiếm sự thật phía sau những món đồ cổ. Tôi không sợ."

"Được." – Diên bước đến kệ gỗ, lấy ra một chiếc phôi gương thô sơ vừa mới ra lò – "Vậy thì từ ngày mai, mỗi đêm cô hãy đến đây. Tôi sẽ dạy cô cách 'nghe' thủy tinh. Vì khi buổi triển lãm diễn ra, cô sẽ là người duy nhất có thể kích hoạt được linh hồn của chiếc gương đó, chứ không phải Trịnh Tào."

Đêm đó, cuộc gặp gỡ bí mật kết thúc bằng một thỏa thuận ngầm. Diệp Sơ rời khỏi xưởng số 4 với những suy nghĩ ngổn ngang. Cô nhận ra mình vừa bước vào một trò chơi trí tuệ đỉnh cao, nơi con bài tẩy lại là một kẻ đang đứng trong bóng tối của tàn tro.

Còn Lâm Diên, anh đứng lại bên lò nung, ánh lửa soi rõ bóng lưng cô đơn nhưng vững chãi. Anh lấy mảnh gương vỡ nhỏ trong túi áo ra, thầm thì:

"Cha, người nhìn xem. Những kẻ đã vứt bỏ chúng ta, đang phải quỳ xuống xin sự cứu rỗi từ chính ngọn lửa này."

Ở nhà chính, Trịnh Tào đứng bên cửa sổ, nhìn thấy bóng dáng Diệp Sơ đi ra từ khu xưởng cũ. Hắn nghiến răng, đôi tay siết chặt ly rượu. Sự nghi ngờ bắt đầu nảy mầm. Hắn không biết họ đã nói gì, nhưng hắn cảm nhận được một sự đe dọa đang lớn dần từ phía dãy xưởng số 4 lụp xụp kia.

Hắn nhấc điện thoại, giọng lạnh lùng: "Cho người theo dõi xưởng số 4. Bất cứ thứ gì thằng thợ đó làm ra, phải báo cáo ngay cho tôi. Và... chuẩn bị sẵn phương án 'xóa sổ' cái xưởng đó sau khi triển lãm kết thúc."

Trận chiến đã không còn là cuộc tranh giành kỹ nghệ, nó đã trở thành cuộc chiến sinh tồn giữa ánh sáng giả tạo và bóng tối đầy sức mạnh.