MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyền Kính LụcChương 5: KỸ NGHỆ BỊ LÃNG QUÊN: SƠ NHẬP "THỦ KÍNH"

Huyền Kính Lục

Chương 5: KỸ NGHỆ BỊ LÃNG QUÊN: SƠ NHẬP "THỦ KÍNH"

1,335 từ · ~7 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, sự chèn ép của Trịnh Tào bắt đầu lộ diện bằng một phương thức hèn hạ nhưng hiệu quả: Sự cô lập.

Lâm Diên vừa thức dậy bên cạnh lò nung thì thấy ông Thành hớt hải chạy vào, gương mặt cắt không còn giọt máu. "Diên ơi, hỏng rồi! Phía nhà chính vừa cho người cắt toàn bộ nguồn điện và nước dẫn vào xưởng số 4. Họ lấy lý do là đường dây cũ nợ tiền và có nguy cơ cháy nổ, cần bảo trì vô thời hạn."

Trong một xưởng đúc, không có nước để làm nguội và không có điện để vận hành các máy mài thô, việc sản xuất coi như bị tê liệt. Trịnh Tào muốn bóp nghẹt Lâm Diên, buộc anh phải quỳ xuống cầu xin sự hỗ trợ từ các phòng thí nghiệm hiện đại của hắn, từ đó hắn sẽ dễ dàng kiểm soát mọi hành tung của anh.

Nhưng Diên chỉ khẽ vuốt lớp tro bụi trên áo, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng.

"Cắt điện thì chúng ta dùng lửa. Cắt nước thì chúng ta dùng sương." – Anh nói, giọng điệu điềm nhiên đến mức khó tin – "Ông Thành, ông quên rồi sao? Những bậc thầy Thủ Kính đời đầu làm gì có điện?"

Sự thông minh của Diên không phải là đối đầu bằng bạo lực, mà là sử dụng chính sự thiếu thốn để ép vật chất phải đạt đến độ tinh khiết tuyệt đối. Anh chỉ đạo ông Thành đào một hệ thống rãnh nhỏ dẫn nước ngầm từ cái giếng cổ bỏ hoang phía sau xưởng. Nước giếng sâu, lạnh và chứa nhiều khoáng chất tự nhiên, thực chất còn tốt cho việc "tôi" thủy tinh hơn là nước máy chứa clo.

Đến đêm, theo đúng lời hẹn, Diệp Sơ lại xuất hiện. Lần này cô không mặc váy sang trọng mà diện một bộ đồ bảo hộ gọn gàng. Cô ngạc nhiên khi thấy xưởng số 4 tối om, chỉ có ánh lửa từ lò nung chiếu hắt lên những bức tường gạch vỡ, tạo ra những hình thù kỳ quái.

"Hắn cắt điện của anh rồi sao?" – Cô hỏi, giọng đầy lo lắng.

"Hắn tưởng ánh sáng chỉ đến từ bóng đèn." – Diên không ngẩng đầu, tay anh đang cầm một thanh sắt dài, khuấy nhẹ trong nồi nấu pha lê – "Cô Diệp, tối nay chúng ta không học về hình dáng. Chúng ta học về 'Nhãn quang'."

Diên ra hiệu cho Diệp Sơ đứng sát lại gần lò nung. Hơi nóng hầm hập khiến cô hơi lùi lại, nhưng anh đã nhanh tay giữ lấy vai cô. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang theo một sức mạnh trấn tĩnh kỳ lạ.

"Đừng nhìn bằng mắt thường. Hãy nheo mắt lại, nhìn xuyên qua ngọn lửa xanh kia. Cô thấy gì trong khối pha lê đang nóng chảy?"

Diệp Sơ cố gắng tập trung. Ban đầu cô chỉ thấy một khối chất lỏng đỏ rực, nhưng dần dần, nhờ sự hướng dẫn của Diên, cô bắt đầu thấy những sợi tơ li ti, trắng muốt như mây, đang xoáy cuộn bên trong.

"Đó là 'Khí cốt'." – Diên thì thầm bên tai cô – "Thủy tinh thông thường chỉ có xác mà không có cốt. Người thợ Thủ Kính phải dùng hơi thở của mình, truyền vào ống thổi để điều khiển những sợi khí này. Nếu tâm không tĩnh, khí cốt sẽ vỡ, và chiếc gương sẽ chỉ phản chiếu lại sự hỗn loạn."

Anh đưa ống thổi cho cô. "Thử đi. Đừng dùng sức của phổi, hãy dùng nhịp đập của tim."

Diệp Sơ run rẩy cầm lấy ống thổi. Sức nặng của nó và hơi nóng khiến cô choáng váng. Nhưng dưới sự dẫn dắt của Diên, khi cô thổi một hơi nhẹ nhàng, khối thủy tinh ở đầu ống bỗng phồng lên thành một hình cầu hoàn mỹ. Điều kỳ diệu là, những sợi khí cốt bên trong bắt đầu sắp xếp lại thành hình một bông hoa tuyết sáu cạnh.

Cô sững sờ. Đây không phải là vật lý thông thường. Đây là sự giao thoa giữa ý chí và vật chất.

"Đây chính là bí mật mà Trịnh gia đã đánh mất." – Diên lấy lại ống thổi, động tác dứt khoát đưa khối thủy tinh vào lò nung để ổn định nhiệt độ – "Họ chạy theo sản lượng, họ dùng máy nén khí để thổi hàng ngàn chiếc bình mỗi giờ. Máy móc không có nhịp tim, nên sản phẩm của họ chỉ là những cái xác không hồn."

Buổi học đêm đó kéo dài đến tận tờ mờ sáng. Diệp Sơ từ một chuyên gia lý thuyết khô khan, lần đầu tiên chạm tay vào "linh hồn" của nghề nghiệp. Cô nhận ra Lâm Diên không chỉ là một thiên tài, anh là một kẻ tu hành trong hình hài người thợ.

Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài lâu.

Sáng hôm sau, một toán người mặc đồng phục bảo vệ của Trịnh Thị kéo đến xưởng số 4. Dẫn đầu là một gã quản lý kỹ thuật tên là Hùng – tay sai đắc lực của Trịnh Tào.

"Theo lệnh của Tổng giám đốc, xưởng số 4 không đảm bảo an toàn lao động. Chúng tôi đến để tịch thu toàn bộ số sản phẩm thô và niêm phong lò nung này." – Hùng hất hàm, tay lăm lăm tập giấy tờ có dấu đỏ.

Ông Thành lao ra ngăn cản nhưng bị bọn chúng đẩy ngã. Lâm Diên bước ra từ trong màn khói lò, trên tay vẫn cầm chiếc kẹp sắt còn đỏ rực. Ánh mắt anh lạnh lẽo khiến đám người kia bất giác dừng bước.

"Niêm phong lò nung khi lửa đang cháy?" – Diên nhếch môi, một nụ cười khiến kẻ đối diện phải rợn tóc gáy – "Các người có biết nếu ngọn lửa Thủ Kính bị dập tắt đột ngột bằng nước hoặc bình cứu hỏa, toàn bộ số pha lê bên trong sẽ nổ tung với sức mạnh của một quả lựu đạn không? Áp suất của khí cốt sẽ xé nát cái xưởng này và bất cứ ai đứng trong vòng bán kính mười mét."

Hùng khựng lại, mặt biến sắc: "Mày... mày đừng có hù tao!"

"Tôi không hù. Tôi là thợ, tôi hiểu tính nết của nó hơn các người. Nếu muốn tịch thu, hãy đợi sau ba ngày nữa, khi lửa tự tắt." – Diên tiến lên một bước, thanh sắt đỏ rực trong tay anh tỏa ra hơi nóng hừng hực – "Hoặc là các người có thể thử dập nó ngay bây giờ, và xem ai sẽ là người đi chầu tổ tiên trước."

Sự quyết liệt và kiến thức chuyên môn đáng sợ của Diên đã át vía đám đông. Chúng nhìn nhau, rồi nhìn ngọn lửa xanh kỳ quái trong lò, cuối cùng đành hậm hực rút lui để về xin ý kiến Trịnh Tào.

Khi bọn chúng đi khuất, Diên quay lại nhìn lò nung. Anh biết đây chỉ là đòn cảnh cáo đầu tiên. Trịnh Tào sẽ không dừng lại cho đến khi cướp được bí mật hoặc phá hủy anh.

Anh quay sang ông Thành: "Ông Thành, chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ không đợi ba ngày. Đêm nay, chúng ta sẽ đúc chiếc gương đầu tiên. Chiếc gương mang tên: 'Sơ Tâm'."

Trí tuệ của Diên không chỉ giúp anh bảo vệ xưởng, mà còn giúp anh hiểu rằng: Trong cuộc chiến này, nếu không nhanh chóng tạo ra một "báu vật" để khiến cả giới chuyên môn phải lên tiếng bảo vệ mình, anh sẽ bị nghiền nát bởi quyền lực đen tối của Trịnh gia.

Đêm đó, giữa cái tĩnh lặng của bóng tối không điện, ngọn lửa xanh tại xưởng số 4 bùng lên rực rỡ hơn bao giờ hết, như một lời tuyên chiến gửi đến tòa lâu đài hào nhoáng phía bên kia sông.