Sáng ngày thứ ba kể từ vụ đối đầu tại xưởng số 4, bầu không khí tại văn phòng tổng giám đốc của Trịnh Tào căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt. Bản báo cáo từ tay sai báo về việc "lửa xanh không thể dập" khiến hắn vừa tức giận vừa tò mò. Nhưng trên hết, áp lực từ phía Hội đồng quản trị đang đè nặng lên vai hắn. Các cổ đông lớn đang yêu cầu một lời giải trình thỏa đáng cho sự sụt giảm uy tín của dòng họ.
Đúng lúc đó, Lâm Diên xuất hiện tại sảnh chính của tòa nhà tập đoàn.
Anh không còn mặc bộ đồ thợ lấm lem, mà vận một chiếc sơ mi trắng giản đơn, phẳng phiu. Trên tay anh là một chiếc hộp gỗ bọc nhung đen, cũ kỹ nhưng toát lên vẻ trang nghiêm. Sự xuất hiện của anh khiến đám nhân viên văn phòng vốn quen với sự xa hoa phải ngẩn ngơ: người thanh niên này mang một phong thái ung dung, tự tại, giống như một vị tiên hiền bước ra từ những bức tranh cổ giữa lòng đô thị xám xịt.
"Tổng giám đốc đang đợi tôi." – Diên nói ngắn gọn với cô thư ký.
Chỉ năm phút sau, anh đã đứng đối diện với Trịnh Tào trong căn phòng rộng lớn. Trịnh Tào nhìn chiếc hộp trên tay Diên, ánh mắt lộ vẻ tham lam không giấu giếm.
"Mày mang đến thứ tao cần rồi chứ?" – Trịnh Tào hất hàm.
Lâm Diên không nói gì, anh chậm rãi đặt chiếc hộp lên bàn làm việc lót đá obsidian của hắn. Khi nắp hộp mở ra, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, trong vắt như nước suối đầu nguồn tỏa ra, làm dịu đi cái không khí ngột ngạt của phòng máy lạnh.
Đó là chiếc gương "Sơ Tâm".
Nó không có khung vàng nạm ngọc, bề mặt gương phẳng lặng như mặt hồ mùa thu, nhưng sâu bên trong lớp thủy tinh là những gợn sóng mờ ảo, dường như đang chuyển động theo nhịp thở của người nhìn.
Trịnh Tào run rẩy cầm lấy chiếc gương. Hắn soi khuôn mặt mình vào đó. Trong một giây đầu tiên, hắn thấy mình thật hoàn hảo, thật quyền lực. Nhưng ngay giây tiếp theo, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Những gợn sóng bên trong gương bắt đầu xoáy mạnh, hình ảnh phản chiếu của Trịnh Tào bỗng trở nên nhạt nhòa, thay vào đó là những mảng màu xám xịt, đục ngầu như bùn đất bao quanh lấy cổ hắn.
Hắn giật mình, suýt nữa đánh rơi chiếc gương xuống sàn.
"Đây... đây là cái gì? Tại sao hình ảnh lại mờ mịt như thế này? Mày dám đưa cho tao một món đồ lỗi sao?" – Trịnh Tào quát lên, cố che giấu sự sợ hãi đang dâng cao trong lòng.
Lâm Diên đứng khoanh tay, ánh mắt bình thản nhưng sắc lẹm: "Gương Thủ Kính không phản chiếu lớp da mặt. Nó phản chiếu 'Sơ Tâm' – cái tâm ban đầu của người soi. Nếu lòng người trong sạch, gương sẽ sáng hơn pha lê. Nếu lòng người đầy rẫy toan tính và sự giả dối, gương sẽ chỉ cho thấy sự hỗn độn."
Trịnh Tào nghiến răng, mặt đỏ gay vì hổ thẹn. Hắn cảm giác như bao nhiêu lớp mặt nạ quyền quý của mình bị lột trần trước mặt tên thợ phụ này. Nhưng sự thông minh của hắn – một loại thông minh của kẻ gian hùng – đã mách bảo rằng: Đây chính là thứ sẽ cứu vãn vương quốc của hắn.
"Nực cười! Mày định dùng mấy cái trò mê tín này để lòe tao sao?" – Trịnh Tào cười khẩy, nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh – "Tao không cần biết tâm hay cốt gì hết. Tao chỉ cần biết, khi tao mang cái này ra triển lãm, cô nàng Diệp Sơ và đám cổ đông sẽ phải quỳ gối trước sự vĩ đại của Trịnh gia... và của tao."
Hắn lấy ra một tấm séc, ký vội một con số lớn rồi ném về phía Diên: "Cầm lấy tiền và biến về cái xưởng rác rưởi của mày đi. Nhớ lấy, đây là sản phẩm của Trịnh Tào tao phát minh ra. Nếu mày dám hé môi một lời về 'Sơ Tâm' hay 'Thủ Kính', tao sẽ khiến mày biến mất khỏi thành phố này."
Lâm Diên không nhìn tấm séc. Anh cầm lấy nó, nhưng thay vì bỏ vào túi, anh dùng ngón tay kẹp lấy rồi đưa lên ngọn lửa từ chiếc bật lửa đặt trên bàn của Trịnh Tào.
Tấm séc cháy thành tro ngay trước mắt gã thiếu gia giả.
"Tiền của anh chỉ mua được cái vỏ của chiếc gương này thôi." – Diên nói, giọng trầm xuống, đầy uy lực – "Nhưng hãy nhớ lấy lời tôi: Chiếc gương này có linh tính. Nếu anh dùng nó để lừa dối thiên hạ, nó sẽ tự vỡ ngay tại thời khắc anh đắc ý nhất. Trịnh gia vốn được xây dựng trên sự thật, nếu anh dùng sự giả dối để chống đỡ, lâu đài của anh sẽ sụp đổ nhanh hơn anh tưởng đấy."
Nói xong, Diên quay lưng bước đi, để lại Trịnh Tào đứng trân trối giữa căn phòng lộng lẫy. Hắn nhìn chiếc gương "Sơ Tâm" trên bàn, cảm giác như một con mắt đang nhìn chằm chằm vào tâm hồn mình. Hắn muốn đập vỡ nó, nhưng lại không nỡ, vì hắn biết đây là "phao cứu sinh" duy nhất của mình lúc này.
Sự thông minh của Diên ở chương này không phải là việc anh từ chối tiền, mà là việc anh gieo một hạt giống sợ hãi vào lòng kẻ thù. Anh biết Trịnh Tào sẽ mang chiếc gương này đi rêu rao, và đó chính là lúc cái bẫy trí tuệ mà anh giăng ra bắt đầu phát huy tác dụng.
Chiều hôm đó, Diệp Sơ gặp Diên bên bờ sông, nơi anh thường nhặt mảnh vụn. Cô trông thấy anh bình thản nhìn dòng nước đen ngòm.
"Anh đã đưa nó cho hắn rồi sao?" – Diệp Sơ hỏi, giọng cô mang chút trách móc – "Anh có biết hắn vừa thông báo với truyền thông rằng Trịnh gia đã khôi phục được bí thuật 'Chiếu Tâm' nhờ thiên tài của hắn không?"
"Tôi biết." – Diên nhìn sang cô, đôi mắt anh phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ – "Để một kẻ ngã đau, trước tiên phải để hắn leo lên đỉnh cao nhất. Chiếc gương đó không phải để tặng hắn, nó là một 'lời nguyền' được chế tác bằng nghệ thuật. Cô Diệp, buổi triển lãm tới đây, cô sẽ thấy sự thông minh thực sự không nằm ở việc ai nắm giữ bảo vật, mà nằm ở việc ai là người thấu hiểu được nó."
Diệp Sơ nhìn Diên, lần đầu tiên cô cảm thấy rùng mình trước sự thâm sâu của người đàn ông này. Anh không chèn ép ai bằng quyền lực, nhưng mỗi bước đi của anh đều khiến đối phương tự đào huyệt chôn mình.
Đêm đó, Trịnh Tào tổ chức một bữa tiệc kín tại nhà chính để giới thiệu chiếc gương cho Diệp Sơ và một vài nhà thẩm định thân tín. Hắn mặc bộ vest đẹp nhất, cầm chiếc gương "Sơ Tâm" đi đi lại lại như một vị vua vừa giành được chiến công.
Nhưng trong bóng tối của khu xưởng số 4, Lâm Diên đang chuẩn bị cho một thứ còn vĩ đại hơn. Anh bắt đầu đúc chiếc gương thứ hai – chiếc gương mà anh gọi là "Nghịch Kính".