MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyền Kính LụcChương 7: Cuộc gặp gỡ dưới mưa tại phố đồ cổ

Huyền Kính Lục

Chương 7: Cuộc gặp gỡ dưới mưa tại phố đồ cổ

890 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa phùn của thành phố phía Bắc mang theo cái lạnh se sắt, phủ một lớp màn mờ ảo lên những dãy phố đồ cổ lát đá xanh. Sau cuộc đối đầu tại văn phòng tập đoàn, Diên không trở về xưởng ngay. Anh bước đi thong dong giữa những gian hàng bày la liệt cổ vật, đôi mắt sắc sảo lướt qua những thứ được gọi là "báu vật" nhưng thực chất chỉ là đồ giả cổ rẻ tiền.

Diên dừng lại trước một cửa tiệm nhỏ mang bảng hiệu sờn cũ: "Mặc Cổ". Đây là nơi duy nhất trong thành phố còn lưu giữ loại cát thạch anh trắng tinh khiết – thứ phụ liệu cuối cùng anh cần để bắt đầu chế tác "Nghịch Kính".

"Món đồ này không dành cho những kẻ không hiểu chuyện."

Một giọng nói thanh lãnh vang lên từ phía hiên tiệm trà đối diện. Diên ngước mắt. Diệp Sơ đang đứng đó, tay cầm một chiếc dù giấy dầu màu mận chín. Cô không còn vẻ lộng lẫy, kiêu sa của một thiên kim tiểu thư như trong bữa tiệc kín đêm qua tại Trịnh gia. Thay vào đó, cô mặc một chiếc áo măng tô màu tro, trông như một phần của khu phố cổ kính này.

Diên hơi cúi đầu, một cử chỉ lịch thiệp nhưng không hề có sự thấp kém:

"Cô Diệp cũng có nhã hứng dạo phố trong tiết trời này sao?"

Diệp Sơ bước lại gần, ánh mắt cô dừng lại trên đôi bàn tay còn vương chút tro bụi của Diên:

"Trịnh Tào đang say sưa với chiến thắng ảo tưởng của hắn. Chiếc gương 'Sơ Tâm' của anh đang khiến cả giới thẩm định điên đảo. Hắn nói anh chỉ là một kẻ nhặt rác may mắn tìm thấy di vật của tổ tiên, rồi vì túng quẫn mà bán lại cho hắn."

"Cô tin lời hắn sao?" Diên hỏi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý.

Diệp Sơ nhìn thẳng vào mắt anh:

"Nếu tôi tin, tôi đã không đứng đây. Tôi đã soi mình vào chiếc gương đó đêm qua. Khi Trịnh Tào nhìn thấy một màu xám đục, tôi lại thấy những tia sáng nhỏ nhoi như những mảnh vụn thủy tinh bị vùi lấp. Anh không bán gương cho hắn, anh đang 'tặng' cho hắn một chiếc thòng lọng."

Cơn mưa bắt đầu nặng hạt hơn, tiếng nước gõ nhịp trên mái hiên như nhịp đập của một cuộc đấu trí thầm lặng. Diên bước vào hiên trú mưa cùng Diệp Sơ. Trong không gian hẹp, mùi gỗ trầm hương từ tiệm đồ cổ hòa quyện với mùi hơi đất ẩm ướt.

"Cô thông minh hơn tôi tưởng," Diên nói, giọng trầm xuống. "Chiếc gương đó chỉ là sự bắt đầu. Nó phản chiếu những gì người ta muốn giấu. Trịnh Tào càng cố khoe khoang sự vĩ đại, sự thối nát bên trong hắn sẽ càng bị 'Sơ Tâm' bóc tách. Nhưng một chiếc gương soi lòng người là chưa đủ để lật đổ một đế chế xây trên sự dối trá lâu đời."

Diệp Sơ khẽ run tay cầm dù. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ phát ra từ người đàn ông này – một thứ trí tuệ bác học không thể học được từ sách vở, mà được tôi luyện từ chính những đớn đau và tro bụi.

"Anh đang cần gì ở khu phố này?" cô hỏi, dường như muốn tìm cách bước vào thế giới của anh.

"Cát trắng Tây Nguyên và một chút can đảm của cô," Diên nhìn về phía cuối con phố, nơi những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp lên. "Để đúc 'Nghịch Kính', tôi cần một người có thể giữ được sự tỉnh táo khi cả thế giới bị mê hoặc bởi những ảo ảnh của Trịnh gia. Cô Diệp, nếu cô muốn thấy sự thật về đêm mưa 20 năm trước, cô phải dám đứng về phía bóng tối cùng tôi."

Diệp Sơ im lặng hồi lâu. Cô nhớ về mẹ mình, về những góc khuất trong dòng họ Diệp luôn phụ thuộc vào Trịnh gia. Cô chậm rãi gập chiếc dù lại, để những giọt nước mưa còn sót lại bắn lên tà áo.

"Trịnh gia nói anh là một 'thiếu gia giả'. Nhưng tôi thấy, cái danh hiệu đó chỉ là cái lồng quá nhỏ bé so với anh." Diệp Sơ đưa cho Diên một tấm lệnh bài bằng gỗ mộc. "Đây là giấy thông hành vào khu kho đặc biệt của hội đồ cổ. Ở đó có thứ cát anh cần. Đổi lại, tôi muốn là người đầu tiên được chạm vào 'Nghịch Kính'."

Diên nhận lấy tấm lệnh bài, ngón tay anh chạm nhẹ vào tay cô – một sự tiếp xúc lạnh lẽo nhưng đầy hứa hẹn.

"Thỏa thuận thành lập," Diên nói, đôi mắt anh rực sáng trong màn mưa đêm. "Hãy chờ xem, khi pha lê cất tiếng khóc, ai mới là kẻ thực sự sở hữu 'vương miện' của nghề Thủ Kính."

Dưới cơn mưa phố cổ, hai bóng người đứng đó, một người mang trong mình lửa xanh của lò nung, một người mang trong mình khát khao sự thật. Cuộc gặp gỡ này chính thức đặt dấu chấm hết cho sự yên bình giả tạo của giới thượng lưu.