Trở về từ phố đồ cổ với túi cát thạch anh trắng Tây Nguyên trong ngực áo, Diên không về nghỉ ngơi mà đi thẳng đến khu xưởng số 4. Bóng tối bao trùm lấy khu nhà xưởng cũ kỹ, chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa kính vỡ tạo nên những âm thanh u uất như tiếng than vãn của những linh hồn thợ đúc năm xưa.
Nhưng ngay khi bước chân vào cửa, Diên dừng khựng lại. Mùi dầu hỏa nồng nặc xộc vào mũi.
Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin cầm tay, cảnh tượng trước mắt là một đống đổ nát. Những khuôn đúc bằng đất sét nung anh tỉ mỉ chuẩn bị suốt một tuần qua đã bị đập nát vụn. Hệ thống ống dẫn khí cho lò nung bị cắt đứt đoạn, dầu máy bị đổ tràn ra sàn, đen đặc và trơn trượt.
Trịnh Tào không chỉ muốn chiếm đoạt thành quả, hắn còn muốn triệt hạ con đường sống của Diên. Hắn hiểu rằng, chừng nào Diên còn có thể đỏ lửa, chừng đó vị thế "thiên tài" mà hắn vừa cướp công sẽ còn bị đe dọa.
Diên lặng lẽ tiến về phía lò nung chính – trái tim của xưởng số 4. Anh đưa tay chạm vào lớp vỏ gang nguội ngắt. Kẻ phá hoại đã đổ nước vào buồng đốt, khiến lớp gạch chịu nhiệt bên trong bị ẩm, nếu bây giờ nổi lửa ngay lập tức, lò sẽ nổ tung vì áp suất hơi nước.
"Một đòn đánh hiểm," Diên thầm nhủ, đôi mắt anh bình thản đến lạ lùng.
Anh không giận dữ, cũng không vội vã dọn dẹp. Diên ngồi xuống chiếc ghế gỗ mục bên cạnh đống đổ nát, bắt đầu thong thả mài những mảnh gốm vỡ. Tiếng xoèn xoẹt khô khốc vang lên giữa đêm vắng, tạo nên một nhịp điệu rùng rợn.
Khoảng một tiếng sau, từ trong bóng tối của dãy hành lang, một bóng người cao lớn bước ra. Đó là chú Sáu – một thợ già đã bám trụ ở xưởng này hơn ba mươi năm, người mà Trịnh Tào đã mua chuộc để giám sát Diên.
"Cậu Lâm, bỏ cuộc đi," chú Sáu lên tiếng, giọng khàn đặc vì khói thuốc. "Đại thiếu gia đã ra lệnh, không ai trong tập đoàn được phép cấp nguyên liệu hay hỗ trợ kỹ thuật cho cái xưởng rác này nữa. Cái lò này đã chết rồi, giống như cái nghề đúc gương thủ công này vậy."
Diên không dừng tay mài, anh ngước mắt nhìn người thợ già: "Chú Sáu, chú đã bao giờ thấy lửa xanh chưa?"
Người thợ già khựng lại, đôi mắt đục ngầu chợt lóe lên một ký ức xa xăm: "Lửa xanh... đó là truyền thuyết. Chỉ khi đạt đến nhiệt độ tuyệt đối và tâm ý của người thợ hòa vào dòng chảy thủy tinh, ngọn lửa mới chuyển sang màu xanh lục bảo. Nhưng đó là chuyện của mấy chục năm trước, thời của ông chủ cũ..."
"Lửa không chết vì thiếu củi, nó chỉ chết khi người giữ lửa không còn ý chí," Diên đứng dậy.
Anh bắt đầu di chuyển một cách thuần thục trong bóng tối. Không cần ánh đèn, anh nhặt nhạnh những mảnh gỗ khô từ đống phế liệu, trộn với cát thạch anh và một loại hỗn hợp bột khoáng mà anh lấy ra từ chiếc túi đeo bên mình. Anh không dùng hệ thống dẫn khí đã bị hỏng của Trịnh Tào. Diên dùng một chiếc ống bạt thủ công, tự tay quay bánh xe trợ lực để đẩy khí vào buồng đốt.
Cánh tay anh gân guốc hiện lên dưới ánh lửa mồi nhỏ nhoi. Từng nhịp, từng nhịp một, Diên kiên nhẫn thổi hơi vào cái lò đang ẩm ướt. Nước bắt đầu bốc hơi, tiếng xèo xèo vang lên dữ dội.
Chú Sáu đứng chôn chân tại chỗ. Ông chứng kiến một cảnh tượng không tưởng: người thanh niên trẻ tuổi kia đang dùng sức người để đối đầu với sự phá hoại của máy móc. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Diên, ướt đẫm chiếc sơ mi trắng, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định nhìn vào khe cửa lò.
Khi đồng hồ điểm đúng ba giờ sáng, một tiếng vút vang lên. Từ trong lòng lò nung vốn nguội lạnh và bị tàn phá, một tia lửa mỏng manh nhưng sắc lẹm màu xanh lục bảo chợt bùng lên. Nó không tỏa ra hơi nóng hừng hực như lửa than thông thường, mà mang một vẻ đẹp lạnh lẽo, uy nghiêm.
"Lửa xanh..." Chú Sáu thảng thốt, đánh rơi cả điếu thuốc lá trên môi. "Thần bếp hiển linh rồi!"
Diên vẫn giữ nhịp quay đều đặn. Dưới ánh sáng màu xanh huyền ảo ấy, khuôn mặt anh trông giống như một vị thần đang nhào nặn lại thế giới từ tro tàn.
"Chú Sáu, sáng mai khi Trịnh Tào đến, hãy nói với hắn rằng: Lửa ở xưởng số 4 đã tắt." Diên nói, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nhưng hãy bảo hắn chuẩn bị cho lễ hội ánh sáng của hắn đi. 'Nghịch Kính' sắp ra đời rồi."
Đêm đó, giữa xưởng đúc bị bỏ hoang, một bí thuật bị lãng quên đã chính thức tái sinh. Lửa xanh không chỉ nung chảy thủy tinh, nó bắt đầu nung chảy cả những âm mưu đen tối đang bao trùm lấy Trịnh gia.