Ánh bình minh chưa kịp ló dạng trên những mái nhà xám xịt của thành phố, nhưng bên trong xưởng số 4, sức nóng đã bắt đầu bóp méo không gian. Diên đứng trước lò nung, đôi mắt anh đỏ rực vì thiếu ngủ nhưng lại sáng quắc một cách lạ thường. Anh đang ở giai đoạn quan trọng nhất: pha trộn "máu" cho thủy tinh.
Một tiếng động nhẹ từ phía cửa sổ vỡ khiến Diên không cần quay đầu cũng biết ai tới. Mùi hương thanh khiết của hoa diên vĩ thoảng qua, đối lập hoàn toàn với mùi lưu huỳnh và than đá nồng nặc.
"Tôi không nghĩ một tiểu thư như cô lại thích lẻn vào những nơi bẩn thỉu này vào giờ này," Diên nói, tay vẫn đều đặn dùng thanh sắt dài khuấy động khối vật chất lỏng rực hồng bên trong lò.
Diệp Sơ bước ra từ góc tối, chiếc áo khoác măng tô của cô đã lấm lem bụi than. Cô không trả lời ngay mà đứng lặng người nhìn cảnh tượng trước mắt. Trong luồng ánh sáng xanh lục bảo ma mị hắt ra từ khe lò, Diên trông không giống một người thợ, mà giống một nghệ sĩ đang thực hiện một nghi lễ tôn giáo.
"Trịnh Tào nói anh là kẻ lừa đảo," Diệp Sơ chậm rãi tiến lại gần, cách một khoảng an toàn để tránh hơi nóng. "Hắn nói anh chỉ biết vài mánh khóe vặt để đánh bóng bề ngoài. Nhưng tôi chưa thấy kẻ lừa đảo nào lại dùng cả mạng sống của mình để canh giữ một lò nung nguội lạnh cả đêm."
Cô dừng lại, ánh mắt xoáy sâu vào đôi bàn tay của Diên. Những vết bỏng mới chồng lên những vết sẹo cũ, nhưng cách anh cầm thanh khuấy, cách anh nghiêng mình để quan sát độ nhớt của thủy tinh – đó là những động tác đã được lặp đi lặp lại hàng vạn lần, ăn sâu vào tủy xương.
"Cách anh khống chế nhiệt độ... nó rất giống với những ghi chép về 'Cửu biến thuật' của dòng họ Trịnh chính tông đã thất truyền," cô nheo mắt. "Diên, anh thực sự là ai? Một kẻ nhặt rác tình cờ có được bí kíp, hay anh vốn dĩ thuộc về nơi này?"
Diên dừng động tác. Anh quay sang nhìn cô, một nụ cười nhạt hiện trên môi:
"Trên đời này, thật và giả đôi khi chỉ cách nhau một lớp thủy ngân. Nếu tôi nói tôi là người của Trịnh gia, cô có tin không? Hay cô chỉ tin vào những tờ giấy khai sinh và những buổi xét nghiệm ADN mà Trịnh Tào đã sắp đặt?"
Diệp Sơ im lặng. Sự thông minh của cô mách bảo rằng có một sự thật kinh khủng đang bị che giấu dưới lớp vỏ hào nhoáng của tập đoàn Trịnh gia hiện tại. Cô tiến thêm một bước, đưa tay về phía chiếc gương thô sơ đang được để nguội trên kệ gỗ.
"Đừng chạm vào," Diên cảnh báo nhưng đã muộn.
Ngón tay Diệp Sơ vừa chạm nhẹ vào bề mặt gương chưa được đánh bóng, một cảm giác tê dại như điện giật chạy dọc sống lưng cô. Trong giây lát, cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong lớp thủy tinh mờ đục. Nhưng đó không phải là Diệp Sơ của hiện tại. Hình ảnh trong gương trông u sầu hơn, đôi mắt mệt mỏi và phía sau lưng cô là một bóng đen khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng.
Cô rụt tay lại, hơi thở dồn dập: "Cái gì... cái gì vừa rồi thế này?"
"Đó là 'Nghịch Kính' giai đoạn sơ khai," Diên lạnh lùng nói, anh cầm lấy một chiếc khăn ướt phủ lên chiếc gương. "Nếu 'Sơ Tâm' phản chiếu bản chất, thì 'Nghịch Kính' phản chiếu những gì mà định mệnh đang cố giấu đi. Cô thấy bóng đen đó chứ? Đó là cái giá phải trả cho sự tò mò đấy, tiểu thư."
Diệp Sơ trấn tĩnh lại, ánh mắt cô thay đổi. Không còn là sự tò mò đơn thuần, giờ đây là một sự kiên định rõ rệt. Cô nhận ra rằng người đàn ông trước mặt không chỉ là một thợ đúc gương, anh là một "thanh tẩy giả" đang âm thầm chuẩn bị một cuộc thảm sát bằng nghệ thuật.
"Trịnh Tào sẽ tổ chức họp báo vào chiều nay để công bố chiếc gương anh đưa cho hắn," cô nói, giọng đanh lại. "Hắn sẽ dùng nó để lấy lòng giới chính trị. Anh định để hắn thành công sao?"
"Thành công càng lớn, cú ngã càng đau," Diên thản nhiên đáp. "Cứ để hắn đắc ý. Cô Diệp, nếu cô muốn giúp, hãy giữ cho 'con mắt' của giới báo chí đừng rời khỏi hắn một phút nào vào chiều nay. Tôi cần sự thật được phơi bày dưới ánh đèn flash, chứ không phải trong bóng tối."
Diệp Sơ gật đầu, cô quay lưng bước đi nhưng không quên để lại một câu nói:
"Tôi sẽ làm. Nhưng không phải vì anh, mà vì tôi muốn thấy kẻ đã sát hại mẹ tôi phải trả giá. Tôi biết, Trịnh gia và Diệp gia có chung một bí mật đẫm máu... và có vẻ anh là chìa khóa để mở nó."
Khi bóng dáng Diệp Sơ khuất hẳn, Diên nhìn vào lò nung đang dần chuyển màu. Anh biết, ván cờ này đã không còn là cuộc chiến cá nhân giữa anh và Trịnh Tào nữa. Nó đã trở thành một cơn bão sắp quét sạch cả một tầng lớp thượng lưu giả tạo.