MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyền Kính LụcChương 10: Sự chèn ép từ đỉnh cao quyền lực

Huyền Kính Lục

Chương 10: Sự chèn ép từ đỉnh cao quyền lực

1,002 từ · ~6 phút đọc

Buổi chiều tại trụ sở tập đoàn Trịnh gia diễn ra đúng như những gì Diên dự đoán. Trịnh Tào đứng dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, diện bộ vest được may đo riêng từ London, dõng dạc tuyên bố về "kỷ nguyên mới của nghệ thuật soi chiếu". Chiếc gương "Sơ Tâm" được đặt trên bục cao nhất, phủ vải lụa đỏ, chờ đợi giây phút làm chấn động giới thượng lưu.

Nhưng trong khi Trịnh Tào đang tận hưởng sự tung hô, một bản báo cáo bí mật từ chú Sáu được gửi đến điện thoại hắn: “Lửa xanh đã xuất hiện ở xưởng số 4. Hắn không dừng lại.”

Nụ cười trên môi Trịnh Tào cứng đờ trong một tích tắc. Đối với hắn, Diên không còn là một tên thợ phụ phiền phức, mà đã trở thành một mầm mống đe dọa thực sự. Hắn biết rõ hơn ai hết, chiếc gương "Sơ Tâm" kia không phải do hắn làm ra, và nếu Diên tiếp tục tạo ra một tác phẩm thứ hai, sự dối trá của hắn sẽ bị vạch trần.

Ngay khi buổi họp báo kết thúc, Trịnh Tào không đi tiệc mừng. Hắn triệu tập cuộc họp khẩn cấp với Ban Thanh tra và bộ phận Pháp chế của tập đoàn.

"Tôi muốn xưởng số 4 phải biến mất khỏi bản đồ thành phố này trước bình minh ngày mai," Trịnh Tào gằn giọng, khuôn mặt méo mó dưới ánh đèn phòng họp.

"Nhưng thưa Tổng giám đốc, đó là khu vực di sản của tổ nghiệp, chúng ta cần sự đồng ý của Hội đồng quản trị..." Một vị giám đốc già lên tiếng.

"Tôi là người điều hành!" Trịnh Tào đập bàn. "Lấy lý do xưởng vi phạm an toàn phòng cháy chữa cháy, ô nhiễm môi trường, hoặc bất cứ cái gì các người nghĩ ra được. Cắt điện, cắt nước và niêm phong toàn bộ lối vào. Ai cản trở, cứ việc gọi cảnh sát."

Tại xưởng số 4, Diên đang ở thời khắc quan trọng nhất của việc xử lý phôi gương "Nghịch Kính". Đột ngột, tiếng cạch vang lên, toàn bộ hệ thống đèn cũ kỹ vụt tắt. Máy thông gió ngừng quay, sự im lặng chết chóc bao trùm, chỉ còn lại ánh sáng le lói từ miệng lò nung đang đỏ rực.

Ngay sau đó là tiếng loa phóng thanh chói tai từ bên ngoài:

"Yêu cầu người bên trong xưởng số 4 dừng mọi hoạt động sản xuất. Khu vực này đã bị niêm phong do vi phạm nghiêm trọng quy định an toàn đô thị. Anh có 10 phút để thu dọn đồ đạc và rời đi."

Diên đứng yên trong bóng tối. Anh nhìn ra cửa sổ, thấy ba chiếc xe tải chở đầy bảo vệ của tập đoàn và nhân viên thanh tra đang dàn hàng ngang, phong tỏa mọi ngả đường dẫn vào xưởng. Họ mang theo cả máy phá dỡ và kìm cộng lực. Đây không phải là một đợt kiểm tra, đây là một cuộc hành quyết nghệ thuật.

Trịnh Tào bước xuống từ chiếc xe sang trọng, hắn cầm loa, giọng đầy đắc ý:

"Diên! Mày nghe rõ chứ? Tao đã nói rồi, tiền của tao mua được cái vỏ gương, nhưng quyền lực của tao có thể nghiền nát cả cái lò nung rác rưởi của mày. Khôn hồn thì bước ra, tao sẽ nể tình mà không tống mày vào tù vì tội phá hoại tài sản công ty."

Bên trong, Diên vẫn bình thản. Anh biết rằng nếu anh bước ra bây giờ, "Nghịch Kính" sẽ nguội lạnh và vỡ tan thành ngàn mảnh. Thủy tinh đang ở trạng thái nhạy cảm nhất, chỉ cần một sự thay đổi nhiệt độ đột ngột, công sức của anh sẽ đổ sông đổ biển.

Anh tiến tới cửa sổ, nhìn thẳng vào mắt Trịnh Tào giữa vòng vây của đám đông. Diên không sợ hãi, ánh mắt anh lạnh lùng như mặt băng mùa đông.

"Trịnh Tào," Diên nói, giọng không cần loa nhưng vẫn vang rõ trong đêm. "Ông cha anh xây dựng Trịnh gia bằng lửa và sự thật. Anh đang dùng nước cống và sự hèn nhát để giữ nó. Anh có thể cắt điện, nhưng anh không thể cắt được cái nhiệt của người thợ."

"Mày cứng đầu lắm!" Trịnh Tào ra lệnh. "Phá cửa cho tao! Phun vòi rồng vào lò nung! Tao muốn xem ngọn lửa của nó trụ được bao lâu!"

Tiếng búa đập vào cửa sắt vang lên chát chúa. Những vòi nước áp lực cao bắt đầu được triển khai. Ngay lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một luồng ánh sáng đèn pha mạnh mẽ từ phía xa rọi thẳng vào hiện trường.

Một chiếc xe limousine đen sang trọng của Diệp gia từ từ tiến vào, theo sau là hai chiếc xe của đài truyền hình địa phương. Diệp Sơ bước xuống xe, trên tay cô là một tập tài liệu pháp lý.

"Dừng tay lại!" Diệp Sơ lên tiếng, giọng cô đanh thép át cả tiếng máy móc. "Trịnh Tào, anh không có quyền phá dỡ nơi này. Đây là khu vực đang trong diện tranh chấp di sản giữa Diệp gia và Trịnh gia theo di chúc của cố lão gia. Bất kỳ hành động phá hoại nào lúc này đều là vi phạm pháp luật quốc tế về bảo tồn."

Trịnh Tào sững sờ. Hắn không ngờ Diệp Sơ lại dám can thiệp trực diện và đem cả báo chí đến.

Lợi dụng lúc đám đông đang hỗn loạn vì sự xuất hiện của Diệp Sơ, Diên quay trở lại lò nung. Anh dùng một tấm khiên bằng gỗ thấm nước che chắn cho khuôn gương. Trong bóng tối, anh nở một nụ cười nhạt. Sự chèn ép từ đỉnh cao quyền lực của Trịnh Tào hóa ra lại là chất xúc tác hoàn hảo nhất để tôi luyện nên "Nghịch Kính".

Hồi 1 đang dần đi đến những nút thắt nghẹt thở nhất.