Bên ngoài xưởng số 4, cuộc đấu tranh pháp lý giữa Diệp Sơ và Trịnh Tào vẫn đang diễn ra gay gắt dưới ánh đèn flash của báo giới. Sự xuất hiện của truyền thông như một cái lồng giam vô hình khiến Trịnh Tào không thể liều lĩnh hạ lệnh phun vòi rồng vào xưởng. Hắn nghiến răng, đứng nhìn Diệp Sơ với ánh mắt vằn tia máu, trong khi cô vẫn thản nhiên đối đáp với các phóng viên về giá trị di sản của khu xưởng cổ.
Nhưng bên trong, Diên đang phải đối mặt với một kẻ thù khác đáng sợ hơn: Sự chênh lệch nhiệt độ.
Dù vòi rồng chưa trực tiếp phun vào lò, nhưng những tia nước bắn tia từ các họng nước thử nghiệm của đội bảo vệ trước đó đã làm không khí trong xưởng ẩm đặc. Hơi nước gặp nhiệt độ cao từ lò nung tạo thành một áp suất khí cực lớn. Chiếc gương "Nghịch Kính" đang nằm trong khuôn, chuẩn bị bước vào giai đoạn "Tôi hỏa" – giai đoạn quyết định độ trong suốt và linh tính của thủy tinh.
Bất ngờ, một tiếng coong thanh mảnh nhưng sắc lẹm vang lên, xuyên thấu qua tiếng ồn ào bên ngoài.
Diên biến sắc. Đó là tiếng kêu của thủy tinh khi bị nứt bên trong cấu trúc phân tử. Trong nghề đúc gương cổ, người ta gọi đó là "Tiếng khóc của pha lê". Nếu không xử lý kịp thời, toàn bộ khối thủy tinh sẽ nổ tung thành bụi mịn, và "Nghịch Kính" sẽ vĩnh viễn trở thành đống rác thải.
"Lửa xanh không đủ sức chống lại hơi lạnh của nước..." Diên lẩm bẩm.
Anh nhìn quanh. Hệ thống điện đã bị cắt, máy sấy khô không hoạt động. Diên quyết định thực hiện một hành động điên rồ mà ngay cả những bậc thầy Thủ Kính lâu đời nhất cũng không dám thử: Dùng chính hơi ấm cơ thể để cân bằng nhiệt.
Diên cởi bỏ chiếc áo sơ mi đã rách nát, để lộ tấm lưng trần chằng chịt những vết sẹo do vụ cháy 20 năm trước để lại. Anh cầm một tấm bảng đồng nung ấm, áp sát vào mặt ngoài của khuôn gương, rồi dùng cơ thể mình che chắn hướng gió lạnh thổi vào từ phía cửa sổ vỡ.
Tiếng coong... coong... lại vang lên, lần này dồn dập hơn. Mỗi tiếng kêu là một lần trái tim Diên thắt lại. Anh cảm nhận được sức nóng từ khuôn gương truyền qua tấm đồng, làm bỏng rát da thịt mình, nhưng anh không rời đi. Anh bắt đầu hát. Một bài đồng dao cổ mà những người thợ đúc gương vùng biên viễn thường hát để trấn an linh hồn của lửa.
Sức nóng bắt đầu bốc lên từ da thịt Diên, hòa quyện với hơi ấm của lò nung. Kỳ tích xảy ra: tiếng kêu sắc lẹm kia bắt đầu trầm xuống, chuyển từ tiếng khóc than thành một nhịp rung động trầm lắng, đều đặn.
Bên ngoài, Diệp Sơ dường như cảm nhận được điều gì đó. Cô nhìn về phía cửa xưởng đang đóng chặt, nơi một vệt sáng xanh lục bảo vừa lóe lên qua khe cửa rồi vụt tắt. Cô biết, Diên đã vượt qua được cửa tử.
"Trịnh tổng," Diệp Sơ quay sang Trịnh Tào, nụ cười của cô lúc này chứa đầy sự mỉa mai. "Anh nghe thấy không? Tiếng pha lê cất tiếng khóc. Ở đây không có vi phạm an toàn nào cả. Chỉ có một nghệ nhân đang cố cứu vãn những gì anh định phá hủy. Và máy quay của đài truyền hình đã ghi lại tất cả."
Trịnh Tào nhìn lên tầng cao nhất của xưởng số 4, nơi bóng dáng Diên vừa hiện lên bên cửa sổ, đơn độc nhưng uy nghiêm như một vị vua trên ngai vàng đổ nát. Hắn biết mình đã thua ván cờ này, nhưng sự căm hận trong lòng hắn đã lên đến đỉnh điểm.
"Rút quân!" Trịnh Tào ra lệnh, giọng khàn đặc. Hắn tiến lại gần xe, nhưng không quên quay lại nhìn Diệp Sơ. "Cô bảo vệ được nó đêm nay, nhưng không bảo vệ được nó trước điện thờ tổ nghiệp vào ngày mai đâu. Để xem, một kẻ nhặt rác có thể quỳ bao lâu trước sự trừng phạt của tổ tiên."
Khi đám đông giải tán, Diên ngã quỵ xuống sàn xưởng. Lưng anh đỏ rực, phồng rộp, nhưng tay anh vẫn ôm chặt lấy khuôn gương đã nguội đi một cách ổn định. "Nghịch Kính" đã thành hình. Nó không trong vắt như "Sơ Tâm", mà mang một màu sắc kỳ ảo, sâu thẳm như vực thẳm.
Ngày mai sẽ là lễ tế tổ của Trịnh gia – nơi mọi nghệ nhân phải trình tác phẩm của mình trước bàn thờ tổ nghiệp. Đó sẽ là nơi "Nghịch Kính" thực sự cất tiếng nói của mình.