MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyền Kính LụcChương 12: Lời thách thức dưới chân điện thờ tổ nghiệp

Huyền Kính Lục

Chương 12: Lời thách thức dưới chân điện thờ tổ nghiệp

938 từ · ~5 phút đọc

Điện thờ tổ nghiệp của Trịnh gia nằm trên một ngọn đồi nhỏ phía sau dinh thự chính, một công trình kiến trúc cổ kính với mái ngói lưu ly và những hàng cột gỗ lim đen bóng. Đây là nơi linh thiêng nhất, nơi đặt bài vị của những bậc thầy đã khai sinh ra kỹ nghệ đúc gương. Hằng năm, vào ngày tế tổ, chỉ những người mang dòng máu Trịnh gia hoặc những nghệ nhân xuất sắc nhất mới được bước qua ngưỡng cửa này.

Hôm nay, không khí trang nghiêm bị xé toạc bởi sự hiện diện của Lâm Diên.

Anh bước đi chậm rãi giữa hai hàng trưởng bão và các bậc cao niên trong dòng tộc. Diên vẫn mặc bộ đồ giản đơn, nhưng tấm lưng anh hơi cứng lại – dấu tích của những vết bỏng từ đêm qua vẫn đang rát bỏng dưới lớp vải. Trên tay anh là một bọc vải thô, che giấu "Nghịch Kính".

Trịnh Tào đứng ở vị trí chủ tế, bên cạnh là Trịnh Vĩnh Nghi – người đứng đầu dòng họ hiện tại, một người đàn ông có ánh mắt sâu hoắm và đầy toan tính.

"Kẻ ngoại tộc không được phép mang vật lạ vào điện thờ," Trịnh Tào lên tiếng, giọng hắn vang vọng dưới mái vòm. "Lâm Diên, mày đến đây để tạ tội vì đã mạo danh bí thuật, hay để làm nhục tổ tiên chúng tao?"

Diên dừng bước ngay dưới chân bức đại tự "Minh Kính Cao Huyền". Anh không quỳ, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào bài vị tổ sư.

"Tôi đến đây để trả lại sự thật cho điện thờ này," Diên nói, giọng bình thản nhưng uy lực. "Trịnh gia khởi nghiệp từ 'Thủ Kính' – một nghề dùng tâm để đúc gương. Nhưng nhìn xem, những tác phẩm các người đặt trên bàn thờ hiện nay... chúng chỉ là những miếng thủy tinh công nghiệp vô hồn được mạ vàng để che mắt thiên hạ."

Một làn sóng xì xào phẫn nộ nổi lên từ phía các nghệ nhân lão làng. Trịnh Vĩnh Nghi nheo mắt, ông ta cảm nhận được một luồng khí thế không hề tầm thường từ người thanh niên này.

"Láo xược!" Trịnh Tào quát. "Mày có biết đây là đâu không? Nếu mày cho rằng kỹ nghệ của mày mới là chính tông, vậy hãy bước lên 'Đài Thử Kính'. Trước mặt tổ nghiệp và toàn thể Hội đồng quản trị, hãy cho chúng tao thấy thứ mày gọi là sự thật."

'Đài Thử Kính' là một bệ đá cổ giữa điện, nơi đặt chiếc gương tổ bằng đồng nặng hàng trăm cân. Theo truyền thuyết, nếu một tác phẩm mới mang năng lượng mạnh mẽ, nó có thể cộng hưởng làm rung động chiếc gương tổ. Ngược lại, nếu là đồ giả trá, nó sẽ bị ánh sáng của gương tổ làm cho mờ đục ngay lập tức.

Diên bước lên đài. Anh chậm rãi mở lớp vải thô.

"Nghịch Kính" hiện ra. Nó không lấp lánh, không rực rỡ. Bề mặt gương có màu sẫm như bầu trời đêm không trăng. Khi Diên đặt nó đối diện với chiếc gương tổ bằng đồng, một sự im lặng kỳ quái bao trùm cả điện thờ.

Trịnh Tào cười khẩy: "Cái thứ đen thui này mà gọi là gương sao? Thật là..."

Chưa kịp dứt lời, một tiếng vút xé gió vang lên. Từ bề mặt tối đen của "Nghịch Kính", một luồng sáng xanh lục bảo bùng phát, rọi thẳng vào chiếc gương tổ. Ngay lập tức, chiếc gương tổ bằng đồng hàng trăm năm không rung chuyển bỗng phát ra tiếng ngân o o như tiếng chuông chùa.

Ánh sáng từ "Nghịch Kính" phản chiếu lại khuôn mặt của tất cả những người có mặt. Nhưng kỳ lạ thay, trong gương, họ không thấy quần áo sang trọng hay trang sức quý giá. Họ thấy những vết sẹo, những nỗi sợ và cả những hành vi tội lỗi bị che giấu. Trịnh Tào nhìn vào gương và thấy khuôn mặt mình dần biến thành một lớp mặt nạ bằng đất sét đang nứt vỡ.

Đám đông bắt đầu hỗn loạn. Các cổ đông của tập đoàn hốt hoảng lùi lại.

"Dừng lại! Mau dừng lại!" Trịnh Vĩnh Nghi run rẩy kêu lên. Ông ta nhận ra loại ánh sáng này – nó chính là thứ ánh sáng đã biến mất kể từ đêm mưa 20 năm trước.

Diên cầm chiếc gương lên, quay lại nhìn Trịnh Tào:

"Đây là lời thách thức của tôi. Trong vòng một tháng tới, tôi sẽ mở một xưởng đúc độc lập ngay tại chân đồi này. Trịnh gia có thể dùng tiền bạc và quyền lực để che lấp sự thật, nhưng không thể ngăn được người tiêu dùng và giới mộ điệu tìm đến cái gương thực sự biết nói. Trịnh Tào, cuộc triển lãm tới đây sẽ là nơi tôi lấy lại những gì thuộc về tên tuổi của cha tôi."

Trịnh Tào đứng chôn chân, mồ hôi vã ra như tắm. Hắn thấy ánh mắt của các cổ đông nhìn mình đã bắt đầu thay đổi. Sự nghi ngờ đã được gieo rắc.

Diên quay lưng, hiên ngang bước ra khỏi điện thờ giữa hàng trăm cặp mắt kinh hãi. Phía xa, dưới chân đồi, Diệp Sơ đang đứng chờ sẵn bên chiếc xe. Cô nhìn thấy bóng dáng đơn độc nhưng vững chãi của anh, và biết rằng Hồi 1 của cuộc chiến này đã kết thúc với phần thắng nghiêng về kẻ nhặt mảnh vụn.

Tro tàn đã cháy hết. Sự tái sinh chính thức bắt đầu.