Diên ngồi trong căn chòi nhỏ dựng tạm bên cạnh xưởng số 4 – nơi duy nhất Trịnh Tào chưa thể chạm tới do sự can thiệp pháp lý của Diệp gia. Trên chiếc bàn gỗ thô mộc, bên cạnh những mảnh thủy tinh vỡ, là một vật phẩm mà anh đã liều mạng cứu ra từ đống tro tàn của 20 năm trước: Một cuốn sổ tay bọc da dê, đã bị lửa sém mất một nửa góc.
Đây là di vật của cha anh, nghệ nhân thực sự của dòng máu Thủ Kính.
Diên chậm rãi lật từng trang giấy vàng ố, giòn rụm như có thể tan thành bụi bất cứ lúc nào. Những dòng chữ viết bằng mực tàu, dù đã mờ nhưng vẫn toát lên nét bút cương trực. Anh dùng chiếc kính lúp cũ để soi rõ từng công thức.
"Ngày 14 tháng 7... Thủy tinh không phải là vật chết. Nó là ký ức. Nếu dùng tro cốt của gỗ linh mục hòa cùng thạch anh, ta có thể tạo ra một bề mặt không chỉ phản chiếu ánh sáng, mà còn phản chiếu cả thời gian..."
Diên khựng lại. Một trang giấy bị xé dở, chỉ còn lại những vệt mực loang lổ. Anh nhìn thấy một cái tên viết bằng màu mực đỏ thẫm, gạch chân ba lần: Trịnh Vĩnh Nghi.
Phía dưới là một dòng ghi chú đầy ám ảnh: "Nghi muốn dùng 'Chiếu Tâm' để thao túng người khác. Hắn không hiểu rằng gương soi lòng người chứ không phải để cầm tù lòng người. Nếu hắn còn tiếp tục ép buộc công thức, ta sẽ phải hủy diệt lò nung này."
Mắt Diên nheo lại. Vậy là vụ cháy 20 năm trước không phải là một tai nạn do lò nung quá nhiệt như báo chí thời đó đưa tin. Đó là một cuộc thanh trừng, hoặc một hành động tự sát để bảo vệ bí mật nghề nghiệp. Cha anh đã thà để lửa thiêu rụi tất cả còn hơn để kỹ nghệ rơi vào tay một kẻ đầy dã tâm như Trịnh Vĩnh Nghi.
"Anh tìm thấy gì rồi sao?"
Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Diệp Sơ cắt ngang dòng suy nghĩ của Diên. Cô mang theo một ít thực phẩm và một túi thuốc trị bỏng mới cho anh. Diên bình thản khép cuốn sổ lại, nhưng Diệp Sơ đã kịp nhìn thấy những trang giấy cháy sém.
"Cuốn sổ đó... nó liên quan đến cha anh đúng không?" Diệp Sơ ngồi xuống đối diện, đôi mắt cô phản chiếu ánh đèn dầu leo loét. "Tôi cũng đã tìm trong thư viện của Diệp gia. Mẹ tôi trước khi mất đã để lại một bức thư tuyệt mệnh bằng mật mã. Trong đó có nhắc đến một thứ gọi là 'Gương mù'. Bà nói rằng Trịnh Vĩnh Nghi đang tìm kiếm nó để xóa sạch quá khứ của hắn."
Diên nhìn sâu vào mắt Diệp Sơ. Anh nhận ra cô cũng là một nạn nhân của ván cờ quyền lực này.
"Gương mù không phải là một chiếc gương," Diên nói, giọng trầm đục. "Đó là một kỹ thuật đúc sai lệch. Khi soi vào, người ta sẽ bị lạc vào ảo ảnh do chính tội lỗi của mình tạo ra cho đến khi phát điên. Cha tôi đã từ chối hoàn thiện nó cho Trịnh Vĩnh Nghi. Và đó là lý do ông ấy phải chết."
Diên mở trang cuối cùng của cuốn sổ, nơi có một sơ đồ vẽ tay mờ nhạt về một hầm chứa bí mật nằm ngay dưới nền xưởng số 4.
"Trịnh Tào muốn độc quyền nguyên liệu để bóp chết tôi, nhưng hắn không biết rằng nguyên liệu quý giá nhất không nằm ở các mỏ đá Tây Nguyên," Diên đứng dậy, cầm lấy chiếc xẻng sắt. "Nó nằm ngay dưới chân hắn, nơi hắn luôn khinh miệt gọi là bãi rác."
Đêm đó, dưới sự canh chừng của Diệp Sơ, Diên bắt đầu đào xuống lớp đất bùn đen kịt phía sau xưởng. Sau ba tiếng đồng hồ, lưỡi xẻng chạm vào một tấm đá phiến cứng. Khi tấm đá được lật lên, một mùi hương cổ xưa của gỗ trầm và kim loại tỏa ra.
Bên trong là một chiếc hộp chì chống lửa, chứa những thỏi nguyên liệu thô có màu sắc kỳ lạ – thứ mà giới đúc gương gọi là "Tro tiên". Đây chính là chìa khóa để Diên thực hiện bước tiếp theo trong cuộc chiến thị trường: Phá tan ảo tưởng về những chiếc gương công nghiệp của Trịnh gia.
"Bắt đầu từ ngày mai," Diên nói, tay siết chặt nắm tro lạnh lẽo. "Tôi sẽ cho Trịnh Tào thấy, một cuốn sổ rách nát có thể lật đổ cả một tòa cao ốc."