Chiến thắng tại điện thờ tổ nghiệp đã mang lại tiếng vang cho Diên, nhưng đồng thời nó cũng đánh thức con thú dữ trong lòng Trịnh Tào. Hắn không còn chơi trò mèo vờn chuột nữa. Đối với hắn, Diên giờ đây là một khối u cần phải cắt bỏ tận gốc trước khi nó di căn vào túi tiền của tập đoàn Trịnh gia.
Sáng sớm hôm sau, khi Diên đang chuẩn bị lọc lại số "Tro tiên" vừa tìm thấy, anh nhận được tin dữ từ chú Sáu. Toàn bộ các đại lý cung ứng thạch anh, borax và thủy ngân lớn nhỏ trong bán kính 300km đã đồng loạt gửi thông báo: Ngừng cung cấp hàng cho xưởng số 4.
"Đích thân Trịnh Tào đã ký một văn bản cam kết độc quyền với hiệp hội khai khoáng," chú Sáu run rẩy nói, đưa cho Diên tờ lệnh phong tỏa kinh tế. "Hắn tuyên bố rằng bất cứ ai bán dù chỉ một lạng cát cho cậu sẽ bị tập đoàn Trịnh gia đưa vào danh sách đen vĩnh viễn. Không có nguyên liệu, cái lò nung của cậu chỉ là một đống gạch vô dụng."
Trịnh Tào đã dùng đến đòn hiểm nhất của một kẻ độc quyền: Bóp nghẹt nguồn sống. Tại văn phòng tập đoàn, Trịnh Tào xoay chiếc ghế da, nhìn ra cửa sổ bao quát toàn thành phố. Hắn cười nhạt khi nghe báo cáo về việc Diên bị từ chối ở mọi cửa hàng hóa chất.
"Để xem 'thiên tài' của mày làm được gì nếu không có cát," hắn nhấp một ngụm rượu vang đắt tiền. "Kỹ thuật của mày có giỏi đến đâu cũng không thể biến không khí thành thủy tinh được đâu, Lâm Diên."
Trịnh Tào không dừng lại ở đó. Hắn dùng quyền lực của mình để ép các xưởng đúc vệ tinh của Trịnh gia tăng công suất gấp đôi, tung ra thị trường hàng loạt các mẫu gương giá rẻ dưới cái tên "Cổ Thuật Thủ Kính" để chiếm lĩnh hoàn toàn thị phần, không cho Diên một kẽ hở nào để chen chân vào thị trường dân dụng.
Diên đứng giữa xưởng số 4, nhìn những kệ hàng trống rỗng. Sự tĩnh lặng của máy móc và lò nung giống như một bản án tử hình treo lơ lửng. Tuy nhiên, thay vì hoảng loạn, anh lại tiến về phía đống phế thải tích tụ sau xưởng từ hàng chục năm qua – nơi chứa hàng tấn mảnh gương vỡ, chai lọ cũ và những xỉ kim loại bị bỏ đi.
Diệp Sơ vội vã chạy đến, khuôn mặt cô đầy vẻ lo lắng:
"Diên, tôi đã thử dùng danh nghĩa Diệp gia để nhập hàng từ nước ngoài, nhưng hải quan đang giữ lô hàng lại vì 'nghi ngờ chứa hóa chất độc hại'. Trịnh Tào đã mua chuộc cả đường biên giới rồi. Anh định làm gì với đống rác đó?"
Diên nhặt lên một mảnh gương vỡ đã bị ố đen, ánh mắt anh lóe lên sự tính toán bác học:
"Trịnh Tào nghĩ rằng chỉ có cát thạch anh nguyên chất mới đúc được gương. Hắn đã quên mất một điều cốt lõi: Thủy tinh là một vòng lặp vĩnh cửu. Những gì người ta gọi là 'rác' thực chất là nguyên liệu đã qua lửa, nó mang trong mình một cấu trúc bền vững hơn cả cát thô."
Anh quay sang nhìn Diệp Sơ, nụ cười của anh lúc này mang vẻ ngạo nghễ của một kẻ nắm giữ bí thuật:
"Hắn muốn độc quyền nguyên liệu? Vậy tôi sẽ cho hắn thấy sự thăng hoa của 'Phế Liệu'. Tôi sẽ đúc gương từ chính những mảnh vỡ mà Trịnh gia đã vứt bỏ suốt 20 năm qua. Trong nghề Thủ Kính, đây gọi là kỹ thuật 'Diên' – Phép màu từ tro bụi."
Diên bắt đầu phân loại đống phế liệu. Anh không cần những mỏ đá xa xôi, anh cần sự kiên nhẫn để bóc tách từng lớp tạp chất từ những thứ bị ruồng bỏ. Thủ đoạn của Trịnh Tào vô tình đã đẩy Diên vào một con đường nghiên cứu đột phá: Tạo ra loại thủy tinh tái sinh có độ tinh khiết vượt xa cả pha lê tự nhiên.
Nhưng để làm được điều đó, anh cần một đêm trắng với nhiệt độ vượt ngưỡng 1200 độ C – một thử thách kinh hoàng cho chiếc lò cũ kỹ đang rệu rã.
"Diệp Sơ," Diên nói, giọng anh đanh lại. "Nếu đêm nay xưởng số 4 bốc cháy, cô đừng gọi cứu hỏa. Hãy gọi báo chí. Tôi muốn họ chứng kiến cách mà tro tàn sẽ hóa thành kim cương."