Bầu trời làng Cò Trắng hôm nay không có nắng, mây đen vần vũ kéo về đặc quánh như mực tàu, báo hiệu một cơn lốc dữ. Văn và Nguyệt đứng trên đỉnh đồi cao nhìn xuống phủ Tri phủ – nơi từng là nhà của nàng, giờ đây bao trùm trong một làn sương mù màu tím đen ma quái.
"Cha..." Nguyệt khẽ thốt lên, đôi mắt nàng rực lên ánh sáng xanh biếc của linh lực Sen. Nàng thấy rõ giữa sân phủ, một đài tế bằng xương trắng đã được dựng lên. Cha nàng – quan Tri phủ – đang bị xích trên cột đá, hơi thở thoi thóp.
Văn siết chặt thanh kiếm gỗ đào vừa được Lão Mù trao cho. Sau đêm song tu định mệnh, khí chất của chàng đã hoàn toàn lột xác. Chiếc áo vải thô bị xẻ dọc, để lộ bộ ngực vạm vỡ với những đường nét cơ bắp cuồn cuộn, đầy sức mạnh nổ tung. Chàng quay sang nhìn Nguyệt, giọng trầm thấp:
"Nàng dùng ảo ảnh dẫn dụ đám dơi quỷ, ta sẽ đột kích thẳng vào đài tế. Hãy nhớ, chỉ cần chúng ta chạm vào nhau, linh lực sẽ nhân đôi."
Hai người lao xuống như hai vệt sáng. Nguyệt phất tay, hàng ngàn cánh hoa sen trắng từ hư không bay ra, tỏa mùi hương thanh khiết nhưng lại là chất độc chí mạng với đám dơi quỷ đang lượn lờ. Đám quái vật rú lên đau đớn khi chạm phải cánh hoa, thân xác chúng tan chảy thành vũng nước đen.
Văn vung kiếm, mỗi đường kiếm mang theo sấm sét. Chàng tả xung hữu đột giữa đám binh lính bị Hắc Công tử điều khiển bằng bùa chú. Những thớ cơ trên cánh tay chàng căng phồng, gân xanh nổi rõ khi chàng dùng tay không bẻ gãy những mũi giáo đang đâm tới. Sự nam tính hừng hực tỏa ra từ Văn khiến ngay cả những kẻ không còn lý trí cũng phải run sợ.
"Hắc Công tử! Ra đây nộp mạng!" Văn gầm lên, tiếng vang chấn động cả phủ đường.
Từ trong sương mù, Hắc Công tử bước ra, tay cầm một chén đồng chứa đầy máu tươi. Hắn liếm môi, ánh nhìn tà dâm đổ dồn vào cơ thể nảy nở của Nguyệt và vóc dáng vạm vỡ của Văn.
"Đến sớm hơn ta tưởng. Có vẻ cuộc vui trong hang đá đã làm hai đứa mạnh lên không ít nhỉ?" Hắn cười khẩy, vung tay ném chén máu lên không trung. "Nhưng máu của cha nó sẽ là chìa khóa mở ra địa ngục cho hai đứa!"
Chén máu nổ tung, hóa thành một cơn mưa huyết sắc cực độc. Văn lao đến, ôm lấy Nguyệt, dùng tấm lưng trần to lớn của mình che chắn cho nàng. Mưa máu chạm vào da thịt chàng, xèo xèo bốc khói, để lại những vết bỏng rát đỏ rực. Nguyệt xót xa, nàng áp sát người vào lòng Văn, đôi tay mềm mại vòng qua cổ chàng, truyền linh khí để làm dịu cơn đau.
Sự va chạm da thịt giữa trận chiến sinh tử lại tạo nên một luồng nhiệt lượng kỳ lạ. Văn cảm thấy sức mạnh rồng trong mình đang sôi sục đến mức không thể kiềm chế. Chàng đẩy Nguyệt ra một chút, mắt rực lửa:
"Lùi lại, để ta kết liễu hắn!"
Văn vận công, ấn ký rồng trên vai chàng bỗng rống lên một tiếng trầm hùng (chỉ có người mang linh căn mới nghe thấy). Chàng lao vút đi, tốc độ nhanh đến mức Hắc Công tử không kịp trở tay. Một cú đấm trực diện mang theo chân hỏa của rồng giáng thẳng vào ngực hắn.
Hắc Công tử văng lùi lại, đâm sầm vào đài tế. Hắn hộc máu đen, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn và kinh hãi: "Không thể nào... sức mạnh này..."
Nhưng ngay lúc Văn định tung đòn quyết định, Hắc Công tử cười điên dại. Hắn rút ra một con dao găm, đâm thẳng vào tim quan Tri phủ. "Nếu ta chết, lão già này phải đi theo!"
"CHA!!!" Nguyệt thét lên tuyệt vọng.
Một luồng ánh sáng tím bùng lên từ đài tế. Máu của quan Tri phủ chảy dọc theo các rãnh xương trắng, kích hoạt một trận pháp tà môn. Không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn. Một lỗ hổng đen ngòm hiện ra giữa sân phủ, toan nuốt chửng tất cả.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Văn quay lại nhìn Nguyệt. Chàng hiểu rằng muốn phá trận pháp này, họ cần một sự hòa quyện linh hồn tuyệt đối ngay tại đây, ngay giữa tâm bão của tà thuật.
Văn kéo Nguyệt vào một nụ hôn nồng cháy, tay chàng mạnh bạo xé toạc lớp áo lụa của nàng, để mặc cho linh khí từ hai cơ thể trần trụi giao thoa mãnh liệt giữa vòng vây của hắc ám. Sự kích thích từ cái chết cận kề và dục vọng nguyên thủy khiến sức mạnh của họ bùng nổ vượt ngoài tầm kiểm soát.
"Nguyệt... tin anh!"
Một cột sáng khổng lồ có hình dáng rồng và hoa sen quấn quýt nhau đâm thẳng lên bầu trời, xé tan mây đen, đánh sập đài tế xương trắng và thổi bay Hắc Công tử vào hư vô.
Khi khói bụi tan đi, phủ Tri phủ chỉ còn là một đống đổ nát. Văn quỳ trên mặt đất, hơi thở dốc, vòng tay vẫn ôm chặt lấy Nguyệt đang run rẩy. Quan Tri phủ may mắn chỉ bị thương nặng ở vai nhờ linh lực của họ kịp thời che chở trái tim ông.
Nguyệt ôm lấy cha, khóc nức nở. Văn đứng dậy, dù khắp người đầy vết thương nhưng khí thế vẫn hiên ngang như một vị thần. Chàng nhìn về phía chân trời, nơi tà khí vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
"Hắn chưa chết hẳn," Văn trầm giọng. "Linh hồn hắn đã trốn vào cõi ảo. Chúng ta phải đi tiếp."
Nguyệt đứng dậy, nàng lau nước mắt, bước đến bên Văn. Nàng không còn là tiểu thư khuê các yếu đuối nữa. Nàng chủ động nắm lấy bàn tay to lớn của Văn, mười ngón tay đan chặt.
"Dù đi đâu, em cũng sẽ đi cùng anh. Cả kiếp này, và vạn kiếp sau."