Ánh nắng ban mai xuyên qua màn nước thác, tạo nên những dải cầu vồng lung linh trước cửa hang. Nguyệt khẽ cử động, cảm giác đau nhức ở hông và sự ấm nóng từ lồng ngực vạm vỡ của Văn khiến nàng sực nhớ lại đêm qua. Nàng ngước nhìn chàng trai đang ôm mình, khuôn mặt Văn lúc ngủ trông hiền lành nhưng đường nét cương nghị, bờ vai rộng lớn ấy chính là nơi duy nhất trên thế gian này nàng cảm thấy an toàn.
Nàng khẽ đưa ngón tay lướt qua những thớ cơ bụng săn chắc của Văn. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến cả hai đều rùng mình. Văn mở mắt, ánh nhìn tràn đầy tình tứ. Chàng siết nhẹ vòng tay, đặt một nụ hôn lên trán nàng.
"Nguyệt, nàng thấy trong người thế nào rồi?"
"Em thấy... nhẹ nhõm hơn nhiều," Nguyệt đỏ mặt, vùi đầu vào ngực chàng. "Nhưng em sợ, Hắc Công tử sẽ không để chúng ta yên."
Văn trầm mặc. Đúng lúc đó, từ phía sau những tảng đá lớn trong hang, một giọng nói khàn đục nhưng đầy uy lực vang lên:
"Nó không những không để yên, mà còn đang dùng máu của cha cô để tế lễ, hòng tìm ra vị trí của hai người đấy!"
Văn và Nguyệt hốt hoảng vơ lấy y phục che thân. Từ trong bóng tối sâu thẳm của hang đá, một cụ già bước ra. Cụ mặc bộ đồ vải thô rách nát, đôi mắt mờ đục vô hồn nhưng bước đi lại cực kỳ vững chãi, tay cầm một cây gậy bằng gỗ đào đen bóng.
"Tiền bối là ai?" Văn cảnh giác, tay nắm chặt hòn đá sắc cạnh.
Cụ già dừng lại, hướng đôi mắt mù lòa về phía gáy của Văn: "Ta là kẻ canh giữ mộ phần cho gia tộc họ Võ của cậu. Hai mươi năm trước, cha cậu đã gửi gắm cậu cho dân làng Cò Trắng trước khi bị tà phái sát hại. Cái ấn ký hoa sen đó không phải để chơi, nó là chìa khóa của 'Long Liên Thần Quyết'."
Cụ già tự xưng là Lão Mù. Cụ cho biết, Hắc Công tử thực chất là đệ tử phản đồ của môn phái tà thuật cổ, kẻ đang lùng sục sức mạnh của "Huyết Ấn" để thống trị vùng đất này.
"Hai đứa bay đã giao thoa thể xác, đó là bước khởi đầu của sự thức tỉnh," Lão Mù cười khẩy, âm thanh vang vọng vách đá. "Nhưng bấy nhiêu đó chỉ đủ để giải ngải. Muốn đấu với Hắc Công tử, cậu cần sức mạnh của Rồng, và cô ta cần sự thanh khiết của Sen. Hai đứa phải tu luyện Bí thuật Song Tu."
Nghe đến hai chữ "Song tu", Nguyệt thẹn thùng cúi mặt, còn Văn thì không khỏi ngỡ ngàng. Lão Mù dẫn họ vào sâu hơn trong hang, nơi có một hồ nước nóng tự nhiên, bốc hơi nghi ngút, xung quanh là những đóa sen trắng nở rộ dù không có ánh mặt trời.
"Hồ nước này là linh khí của mạch đất. Đêm nay, khi trăng lên đỉnh đầu, hai đứa hãy xuống hồ. Văn, cậu phải vận khí từ đan điền, truyền vào cơ thể Nguyệt. Nguyệt, cô phải dùng linh căn của mình để lọc bỏ tạp chất trong khí của cậu ta. Quá trình này sẽ cực kỳ... nóng bỏng và đau đớn, nhưng nếu vượt qua, pháp thuật của hai đứa sẽ tăng tiến vượt bậc."
Đêm đó, không gian trong hang tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng tim đập. Dưới làn nước nóng ấm, Văn và Nguyệt rũ bỏ xiêm y, từ từ bước xuống hồ. Ánh trăng từ kẽ đá chiếu thẳng xuống mặt nước, khiến làn da của Nguyệt trở nên mướt mát, những đường cong ẩn hiện dưới làn khói mờ ảo khiến hơi thở của Văn trở nên nặng nề.
Văn ngồi đối diện với Nguyệt, bốn tay chạm nhau. Chàng bắt đầu vận công theo lời chỉ dạy của Lão Mù. Một luồng hơi nóng từ bụng dưới của Văn bùng lên, khiến cơ bắp chàng căng cứng, mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn ngực lực lưỡng. Khi luồng khí ấy truyền sang Nguyệt, nàng khẽ rên lên một tiếng, toàn thân run rẩy.
"Đừng buông tay!" Tiếng Lão Mù vọng lại từ phía xa. "Càng khao khát, linh lực càng mạnh. Hãy để bản năng dẫn lối nhưng tâm trí phải kiên định!"
Nhiệt độ cơ thể cả hai tăng vọt. Trong làn nước nóng, sự va chạm da thịt không còn đơn thuần là dục vọng, mà là một sự luân chuyển năng lượng mãnh liệt. Văn cảm thấy mỗi hơi thở của Nguyệt như tiếp thêm sức mạnh cho mình, và Nguyệt cũng cảm nhận được sự bảo bọc cuồn cuộn từ nam tính của Văn.
Họ quấn lấy nhau giữa hồ sen, hơi nước mờ mịt che khuất những động tác nồng nàn. Mỗi lần cơ thể hòa làm một, một vòng sáng vàng đỏ lại loé lên dưới đáy hồ, đánh đuổi bóng tối đang rình rập xung quanh. Cơn khoái cảm đi kèm với sự bùng nổ của kinh mạch, khiến họ như lơ lửng giữa cõi thực và cõi tiên.
Sau một đêm dài "vật lộn" với linh lực và dục vọng, khi ánh bình minh vừa hé rạng, Văn mở mắt ra. Chàng cảm thấy đôi tay mình mang theo sức nặng của ngàn cân, chỉ cần một ý nghĩ, chàng có thể khiến nước hồ bắn tung lên. Còn Nguyệt, nàng cảm thấy tâm trí thanh tịnh lạ thường, đôi mắt nàng giờ đây có thể nhìn thấu qua những lớp sương mù dày đặc nhất.
Lão Mù đứng ở mép hồ, gật đầu hài lòng: "Tốt. Bước đầu đã thành. Nhưng hãy nhớ, Hắc Công tử đã bắt đầu lễ tế máu. Hắn đang dùng sinh mạng của cha cô để ép hai đứa lộ diện. Thời gian không còn nhiều đâu!"
Nguyệt nghe tin cha gặp nguy, lòng như lửa đốt. Nàng nhìn Văn, ánh mắt đầy kiên định. Văn nắm lấy tay nàng, chiếc ấn rồng trên vai chàng giờ đây hiện rõ mồn một, tỏa ra khí chất của một chiến thần.
"Chúng ta sẽ đi cứu cha. Kiếp này, không ai có thể chia lìa chúng ta nữa!"