MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Ấn Hoa SenChương 3: Huyết Ngải Vong Tình

Huyết Ấn Hoa Sen

Chương 3: Huyết Ngải Vong Tình

1,386 từ · ~7 phút đọc

Gió trên sông Châu bỗng nổi lên dữ dội, rít qua những rặng tre già nghe như tiếng than khóc của những oan hồn từ ngàn năm cũ. Hắc Công tử đứng đó, tà áo bào đen bay phần phật, đôi mắt hắn rực lên ánh tím tà ác. Hắn không chỉ là một gã công tử phong lưu; hắn là kẻ nắm giữ bí thuật của giáo phái Hắc Ngải, kẻ đã dùng máu người để luyện thành thứ tà công cực độc.

"Thằng đồ hèn, ngươi tưởng có chút chân khí từ kiếp trước là có thể bảo vệ được nó sao?" Hắc Công tử cười gằn, giọng nói như tiếng kim loại cọ sát vào nhau. "Nguyệt là món quà tế phẩm hoàn hảo nhất để ta luyện thành Huyết Ma. Da thịt của nó, hơi thở của nó... sớm muộn gì cũng thuộc về ta!"

Văn không đáp lời. Chàng đứng chắn trước Nguyệt, đôi chân bám chắc xuống nền đất ẩm, đôi vai rộng gồng lên như một bức tường đá. Cảm giác nóng rát từ vết bớt hoa sen sau gáy lan tỏa khắp cơ thể, khiến những mạch máu trên cánh tay vạm vỡ của chàng nổi lên cuồn cuộn. Một luồng linh lực nguyên thủy đang thức tỉnh, nhưng chàng chưa biết cách điều khiển nó.

Hắc Công tử phất tay, từ trong ống tay áo rộng lớn, hàng loạt những con rết đen sì, bò lổm ngổm mang theo làn khói độc lao về phía Văn.

"Cẩn thận!" Nguyệt hét lên. Nàng không ngồi yên chờ chết. Đôi tay búp măng của nàng nhanh chóng kết ấn, một vòng tròn ánh sáng mờ ảo hiện ra bao quanh hai người. Đó là hộ thân pháp mà nàng vô tình học được trong những cuốn cổ thư giấu trong thư phòng của cha.

Những con rết chạm vào vòng sáng liền bốc cháy, tiếng xì xèo cùng mùi khét nồng nặc bốc lên. Hắc Công tử sững người một chút rồi cười lớn: "Khá khen cho tiểu thư, càng mạnh mẽ, ta càng muốn nếm thử mùi vị của nàng!"

Hắn rút ra một lá bùa màu huyết dụ, lầm rầm đọc chú. Lá bùa bốc cháy, hóa thành một sợi xích đen ngòm, quấn chặt lấy vòng bảo vệ của Nguyệt. Sức ép từ sợi xích khiến Nguyệt tái mặt, máu từ khóe môi nàng rỉ ra.

Thấy người yêu đau đớn, cơn giận trong lòng Văn bùng nổ. Chàng gầm lên một tiếng như mãnh hổ, không còn là anh đồ thư sinh nhút nhát, Văn lao thẳng vào Hắc Công tử. Với sức mạnh thể chất phi thường cộng thêm linh lực tiềm ẩn, mỗi cú đấm của Văn mang theo uy lực xé gió.

Hắc Công tử bất ngờ trước sự liều mạng của Văn. Hắn lùi lại, tung ra một luồng hắc khí. Văn không tránh né, dùng lồng ngực trần đón nhận cú đánh, rồi chộp lấy cổ áo hắn, nện một cú thôi sơn vào giữa mặt. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên.

"Chạy mau!" Văn quay lại, bế xốc Nguyệt lên. Chàng chạy như bay vào rừng sâu, nơi bóng tối bao trùm và những bụi rậm rậm rạp có thể giúp họ ẩn náu.

Sau lưng họ, tiếng cười điên cuồng của Hắc Công tử vẫn bám đuổi: "Chạy đi! Càng chạy, máu trong người con nhỏ đó càng sôi lên. Ta đã kịp gieo Huyết Ngải vào hơi thở của nó rồi. Đêm nay, nếu không có ta... nó sẽ chết trong cơn khát tình!"

Văn chạy sâu vào trong rừng đến khi đôi chân bắt đầu mỏi nhừ. Chàng tìm thấy một hang đá nhỏ khuất sau một thác nước đổ xuống ầm ầm. Tiếng nước chảy sẽ giúp át đi hơi thở và mùi hương của họ.

Văn đặt Nguyệt xuống phiến đá phẳng. Lúc này, chàng mới nhận ra sự bất thường. Toàn thân Nguyệt nóng hầm hập như một lò than. Làn da trắng ngần của nàng giờ đây ửng hồng một cách kỳ lạ, những mạch máu nhỏ li ti ẩn hiện dưới da như những sợi tơ hồng đang chuyển động.

"Văn... nóng quá... giúp em..." Nguyệt lẩm bẩm trong cơn mê sảng. Đôi tay nàng run rẩy túm lấy vạt áo Văn, rồi lại vụng về cởi bỏ chiếc yếm đào vướng víu.

Văn bàng hoàng. Chàng biết đây là tác dụng của Huyết Ngải – một loại tà thuật kích thích dục vọng đến mức cực hạn, khiến nạn nhân mất đi lý trí và chết vì kiệt sức nếu không được giải tỏa. Ánh mắt nàng giờ đây mờ đục, đầy dục niệm, nhìn chàng như một vị cứu tinh duy nhất.

"Nguyệt, nàng tỉnh lại đi! Hắn đã hại nàng!" Văn cố gắng giữ lấy đôi tay đang mơn trớn khắp người mình của nàng.

Nhưng hơi thở thơm tho mùi ngọc lan của Nguyệt phả vào cổ chàng, đôi môi mọng ướt át của nàng bắt đầu tìm kiếm đôi môi chàng. Sự va chạm da thịt nồng cháy giữa một người nam nhân lực lưỡng đang tràn đầy sức sống và một người nữ nhân đang bị tà thuật điều khiển tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.

Bản năng đàn ông trong Văn trỗi dậy mãnh liệt. Chàng nhìn xuống cơ thể tuyệt mỹ của Nguyệt dưới ánh trăng leo lét hắt vào từ cửa hang. Đôi gò bồng đảo phập phồng theo từng nhịp thở dốc, vòng eo thon gọn và đôi chân dài miên man đang quấn lấy hông chàng.

"Văn... nếu phải chết... hãy để em chết trong vòng tay anh..." Nguyệt thốt lên, một giọt nước mắt lăn dài trên má.

Trong giây phút ấy, vết bớt sen sau gáy Văn chợt tỏa ra ánh sáng ấm áp, dịu nhẹ. Một dòng tri thức cổ xưa chảy vào đầu chàng: Muốn giải Huyết Ngải, phải dùng chân dương của nam nhân có ấn ký rồng phối hợp với chân âm của nữ nhân ấn ký sen, âm dương hòa hợp, lấy tình diệt tà.

Đây không đơn giản là dục vọng, đây là sự cứu mạng.

Văn cúi xuống, nụ hôn của chàng mang theo sự chiếm hữu nhưng cũng đầy bao bọc. Chàng cởi bỏ nốt những gì còn sót lại trên người cả hai. Giữa hang đá lạnh lẽo, hai cơ thể nóng bỏng quấn quýt vào nhau. Tiếng nước đổ thác ngoài kia như bản nhạc giao hưởng che giấu những âm thanh nồng nàn của cuộc hoan lạc.

Mỗi khi họ hòa quyện, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ người Văn và ánh sáng đỏ từ người Nguyệt lại bùng lên, giao thoa rồi tan biến. Văn cảm nhận được luồng tà khí đen ngòm từ trong người Nguyệt đang dần bị hút sang người mình, rồi bị ấn ký hoa sen sau gáy thanh lọc thành hư vô.

Cơn đau đớn của Nguyệt dần qua đi, thay vào đó là một cảm giác khoan khoái, đê mê chưa từng có. Nàng ôm chặt lấy tấm lưng rộng của Văn, móng tay cào nhẹ lên những thớ cơ săn chắc. Trong cơn mê ấy, họ thấy lại hình ảnh kiếp trước: cũng tại hang đá này, họ đã từng thề non hẹn biển trước khi bị quân lính bắt đi.

Khi cơn sóng tình đi qua, Nguyệt lịm đi trong vòng tay Văn, hơi thở đã trở nên đều đặn, làn da không còn đỏ rực mà trở lại vẻ hồng hào khỏe mạnh. Văn đắp chiếc áo của mình lên người nàng, lòng tràn đầy một cảm giác che chở mãnh liệt.

Nhưng chàng biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Hắc Công tử sẽ không bỏ qua. Và thứ sức mạnh mà chàng vừa mới chạm tới qua cuộc "song tu" này vẫn còn quá mơ hồ.

Văn nhìn ra ngoài cửa hang, nơi ánh bình minh đầu tiên đang le lói. Chàng nắm chặt tay, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định: "Dù là trời hay đất, dù là quỷ hay thần, kiếp này tôi nhất định không để mất nàng lần nữa!"

Dưới chân thác, một con hạc trắng bay ngang qua, kêu lên một tiếng lanh lảnh, báo hiệu một cuộc hành trình đầy gian khổ và phép thuật đang chờ đón họ ở phía trước.