MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Ấn Hoa SenChương 2: Tiếng Đàn Đêm Rằm và Cuộc Giao Thoa Linh Hồn

Huyết Ấn Hoa Sen

Chương 2: Tiếng Đàn Đêm Rằm và Cuộc Giao Thoa Linh Hồn

1,060 từ · ~6 phút đọc

Dư âm của cái chạm mắt ở sân đình ban sáng vẫn như một ngọn lửa nhỏ âm ỉ cháy trong lồng ngực Văn. Suốt cả buổi chiều, chàng làm việc như một kẻ mất hồn. Những bao thóc nặng nề trên vai dường như nhẹ bẫng trước sức mạnh kỳ lạ đang cuồn cuộn trong huyết quản. Văn cởi trần, những thớ cơ bắp cuồn cuộn ướt đẫm mồ hôi, bóng loáng dưới ánh nắng chiều tà. Đám con gái trong làng đi ngang qua không khỏi đỏ mặt, liếc trộm cái vẻ lực lưỡng, phong trần của anh đồ nghèo vốn dĩ trước nay chỉ biết đèn sách.

Đêm rằm, làng Cò Trắng rộn ràng tiếng trống lân. Nhưng ở phía cuối làng, nơi con sông Châu uốn lượn quanh những rặng tre, không gian lại tĩnh mịch một cách lạ kỳ. Văn ngồi bên bến nước, chiếc áo nâu sồng vắt vẻo trên vai, để lộ khuôn ngực rộng và cơ bụng săn chắc. Chàng vừa tắm xong, những giọt nước còn đọng lại trên làn da đồng hun, mát lạnh.

Bỗng, một tiếng đàn tranh từ phía thượng nguồn trôi dạt tới. Tiếng đàn không thanh tao như thường thấy mà u uẩn, dồn dập, rồi lại lơi lả như tiếng thở dài của một người đàn bà đang khao khát yêu thương. Văn nhắm mắt lại, và kỳ lạ thay, hình xăm rồng trên bả vai chàng – thứ vốn chỉ xuất hiện trong mơ – lại bắt đầu nóng rát.

Chàng đứng bật dậy, bước theo tiếng đàn như bị bỏ bùa mê.

Càng đi, mùi hương ngọc lan càng đậm đặc. Giữa làn khói sương mờ ảo bên bờ sông, Văn thấy một chiếc thuyền nan nhỏ đang neo đậu dưới gốc đa cổ thụ. Trên thuyền, một bóng hình quen thuộc đang ngồi đó. Là nàng – Nguyệt.

Nàng đã trút bỏ bộ áo tứ thân gò bó ban sáng, chỉ mặc một chiếc yếm đào mỏng manh màu đỏ thẫm, để lộ bờ vai trần trắng muốt và tấm lưng trần nuột nà dưới ánh trăng. Đôi tay búp măng của nàng lướt trên dây đàn, nhưng đôi mắt nàng lại nhắm nghiền, hàng mi dài rung rinh như đang chịu đựng một nỗi đau đớn hay một sự khao khát tột cùng.

"Nàng..." – Văn thốt lên, giọng khàn đặc.

Tiếng đàn đứt quãng bằng một tiếng "tùng" chói tai. Nguyệt mở mắt, nhìn thấy Văn đứng đó, cao lớn và đầy nam tính giữa màn đêm. Nàng không sợ hãi, trái lại, đôi mắt nàng bỗng rực lên một tia sáng kỳ lạ.

"Chàng đã đến..." – Nguyệt thì thầm. Giọng nàng không phải là giọng của một tiểu thư khuê các lần đầu gặp người lạ, mà là giọng của một người tình đã chờ đợi hàng trăm năm.

Nguyệt bước xuống thuyền, đôi chân trần chạm vào làn cỏ mềm. Nàng tiến lại gần Văn, khoảng cách gần đến mức chàng có thể cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể nàng tỏa ra. Mùi hương ngọc lan quyện với mùi da thịt thanh tân khiến đầu óc Văn quay cuồng.

Nàng đưa tay vuốt ve khuôn ngực trần của chàng, những ngón tay mềm mại lướt qua những thớ cơ săn chắc. Văn gồng mình, hơi thở dồn dập. Chàng cảm thấy một luồng điện cực mạnh từ tay nàng truyền vào người, khiến vết bớt sen sau gáy chàng rực đỏ như máu.

"Chàng có thấy nóng không?" – Nguyệt hỏi, giọng nũng nịu, đôi môi nàng kề sát tai chàng. "Thiếp thấy trong người như có lửa đốt... như thể có thứ gì đó đang muốn phá vỡ lớp da thịt này để hòa cùng chàng."

Đó là lúc Văn nhận ra, đây không chỉ là sự hấp dẫn giới tính thông thường. Linh hồn của họ đang kêu gào đòi hòa nhập. Trong cơn mê muội của dục vọng và duyên nợ, Văn ôm lấy eo nàng, kéo sát vào lòng. Lớp vải yếm đào mỏng manh không thể ngăn cản sự va chạm mãnh liệt giữa hai cơ thể.

Văn cúi xuống, hôn lên bờ vai nàng, rồi trượt dần xuống cổ. Nguyệt ngửa cổ ra sau, khẽ rên rỉ, tay nàng bấu chặt vào bờ vai vạm vỡ của Văn. Trong khoảnh khắc ấy, không gian xung quanh họ bỗng biến đổi. Dòng sông Châu dường như ngừng chảy, ánh trăng rằm rực sáng hơn bao giờ hết, bao phủ lấy đôi tình nhân bằng một vầng hào quang huyền bí.

Nhưng đúng lúc cao trào, một bóng đen to lớn vụt qua phía bên kia bờ sông. Một tiếng cười lanh lảnh, khô khốc vang lên xé tan bầu không khí tình tứ:

"Chưa trả hết nợ cũ mà đã muốn hưởng lạc sao, đôi uyên ương khốn khổ?"

Văn giật mình, theo bản năng đẩy Nguyệt ra sau lưng, che chắn cho nàng bằng cơ thể lực lưỡng của mình. Chàng nhìn về phía bụi rậm, đôi mắt rực lên tia nhìn sắc lạnh của một người đàn ông bảo vệ lãnh thổ.

Từ trong bóng tối, một gã đàn ông mặc áo bào đen, khuôn mặt sắc sảo nhưng đầy khí lạnh bước ra. Đó chính là Hắc Công tử – kẻ mà quan Tri phủ đã định gả Nguyệt cho. Hắn không đi một mình, quanh hắn là những luồng hắc khí lởn vởn, và đôi mắt hắn nhìn Văn như nhìn một cái xác chết.

"Nguyệt nhi, về thôi. Cực lạc mà cô muốn, chỉ có ta mới cho cô được. Còn tên đồ kiết này... hắn chỉ mang lại cho cô cái chết lần nữa thôi!"

Hắc Công tử phất tay, một luồng gió đen lạnh lẽo cuốn tới. Văn cảm thấy toàn thân cứng đờ, nhưng chính lúc đó, vết bớt sen sau gáy chàng tỏa ra một sức nóng kinh người, đánh bật luồng hắc khí ấy đi.

Cuộc đối đầu giữa một gã tà thuật đầy âm mưu và một chàng trai mang trong mình sức mạnh tiềm ẩn của tiền kiếp chính thức bắt đầu từ đây.

Nguyệt nhìn Văn, ánh mắt nàng không còn là sự yếu đuối, mà là một sự kiên định lạ lùng. Nàng nắm lấy tay Văn, truyền cho chàng một luồng khí mát lành.

"Đừng sợ... chúng ta không còn là chúng ta của kiếp trước nữa."