MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT ẢNHChương 10: Thử thách kiếm tâm

HUYẾT ẢNH

Chương 10: Thử thách kiếm tâm

681 từ · ~4 phút đọc

Trời chưa sáng hẳn, Vân Thủy sơn trang đã chìm trong một tầng sương dày.

Tiếng nước chảy đều đều bên ngoài phòng gỗ khiến Lâm Dật tỉnh giấc. Hắn mở mắt, cảm nhận luồng khí trong đan điền. Huyết Ảnh kiếm vẫn nằm yên bên cạnh, không còn rung lên dữ dội như những ngày trước. Sự yên tĩnh ấy vừa lạ lẫm vừa khiến hắn cảnh giác.

Cửa phòng khẽ mở.

Vân lão đứng ngoài hiên, tay cầm một cành liễu non.

“Ra suối,” lão nói ngắn gọn.

Bên dòng nước, sương mù dày đến mức chỉ thấy mờ mờ bóng cây liễu già. Vân lão không cho Lâm Dật mang kiếm.

“Hôm nay không dùng thép,” lão nói. “Chỉ dùng tâm.”

Lâm Dật gật đầu, khoanh chân ngồi xuống theo chỉ dẫn.

“Ngươi nghe thấy gì?”

“Tiếng nước.”

“Không đủ.”

Lâm Dật nhắm mắt lại. Ngoài tiếng nước chảy, hắn dần nghe được tiếng lá rơi, tiếng chim sớm, và cả hơi thở của chính mình. Những âm thanh trước kia bị sát ý che lấp, giờ đây lần lượt hiện ra.

“Kiếm tâm,” Vân lão nói chậm rãi, “là khi tâm ngươi không còn bị một thứ dẫn dắt. Không phải giết, cũng không phải không giết.”

Lâm Dật chau mày. “Vậy là gì?”

“Là lựa chọn.”

Đúng lúc ấy, một hình ảnh bỗng hiện lên trong đầu Lâm Dật.

Đêm mưa năm xưa.

Ánh chớp xé ngang bầu trời, máu loang trên nền đất. Một người đàn ông áo trắng quay lưng lại, kiếm trong tay nhuốm đỏ.

“Cha…”

Sát ý trong Huyết Ảnh kiếm chấn động dữ dội, dù thanh kiếm đang ở cách đó không xa. Hơi thở Lâm Dật gấp lại.

“Đừng trốn,” giọng Vân lão vang lên. “Đối mặt.”

Trong ảo ảnh, người đàn ông quay đầu. Gương mặt mờ đi, chỉ còn ánh mắt lạnh lẽo.

“Vì sao không báo thù?”

Câu hỏi như lưỡi dao cắm thẳng vào tâm trí.

Tay Lâm Dật siết chặt. Hắn muốn đứng dậy, muốn cầm kiếm.

“Ngươi muốn giết vì ai?” Vân lão hỏi.

“Vì cha ta.”

“Hay vì cơn giận của ngươi?”

Lâm Dật cứng người.

Ảo ảnh tan dần, để lại sự trống rỗng. Hắn thở dốc, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.

“Nhớ kỹ,” Vân lão nói. “Nếu một ngày ngươi rút kiếm chỉ để thỏa giận, Huyết Ảnh sẽ nuốt ngươi.”

Đến trưa, Vân lão mới cho phép Lâm Dật cầm kiếm.

Nhưng thanh kiếm không còn nặng nề như trước.

“Bây giờ, ta cho ngươi một thử thách thật sự,” Vân lão nói.

Ông bước lùi lại, rút từ tay áo ra một đồng xu, nhẹ nhàng tung lên không trung.

“Chém khi nó rơi.”

Đồng xu xoay tròn, phản chiếu ánh nắng.

Lâm Dật đứng yên.

Nếu dùng sức, hắn có thể chém nát đồng xu. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nhận ra mình đang chờ đợi.

Chờ khoảnh khắc thích hợp.

Kiếm ra.

Không tiếng gió, không sát ý. Lưỡi kiếm lướt qua đúng lúc đồng xu vừa chạm đến điểm thấp nhất.

Choang.

Đồng xu tách làm hai, rơi xuống đất, mép cắt nhẵn như gương.

Vân lão gật đầu.

“Ngươi đã hiểu được tầng thứ nhất của kiếm tâm.”

Ngay lúc ấy, từ cổng sơn trang truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Tô Thanh Nghiên xuất hiện, sắc mặt nghiêm trọng. “Có người của chính đạo đến.”

“Chính đạo?” Lâm Dật khẽ nhíu mày.

Vân lão nhìn về phía cổng, ánh mắt sâu thẳm. “Danh tiếng Huyết Ảnh đã lan ra. Không chỉ tà đạo quan tâm.”

Ngoài cổng, ba người mặc bạch y đứng thẳng, khí tức chính trực nhưng lạnh lùng. Trên tay áo họ thêu hình kiếm giao nhau.

“Thanh Phong kiếm phái,” Tô Thanh Nghiên thấp giọng.

Người dẫn đầu cất tiếng: “Chúng ta đến tìm Lâm Dật.”

Lâm Dật bước lên một bước.

“Ta đây.”

Ánh mắt ba người đồng loạt đổ dồn vào hắn.

“Nghe nói ngươi mang Huyết Ảnh kiếm,” người kia nói. “Theo quy củ võ lâm, hung kiếm phải được giám sát.”

Không khí chợt căng thẳng.

Vân lão chưa lên tiếng.

Lâm Dật đặt tay lên chuôi kiếm, cảm nhận sự tĩnh lặng quen thuộc.

Lần này, hắn không bị sát ý thúc đẩy.

Hắn biết, thử thách kiếm tâm chưa kết thúc.

Nó chỉ vừa mới bước sang một tầng khó hơn.