MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT ẢNHChương 9: Vân Thủy sơn trang

HUYẾT ẢNH

Chương 9: Vân Thủy sơn trang

778 từ · ~4 phút đọc

Trời về đêm, sương mỏng phủ kín con đường núi dẫn ra khỏi trấn.

Lâm Dật và Tô Thanh Nghiên không dám dừng lại quá lâu. Tiếng còi của Hắc Ảnh Môn tuy đã xa, nhưng áp lực vô hình vẫn đè nặng trên vai. Mỗi bước chân đi sâu vào rừng núi, Lâm Dật càng cảm nhận rõ ràng hơn hơi thở của giang hồ đang thật sự bao vây mình.

Vân Thủy sơn trang nằm ở lưng chừng núi, ẩn mình giữa thác nước và rừng tùng già. Khi hai người đến nơi, trời vừa hửng sáng. Sương trắng cuộn quanh mái ngói xanh, khiến sơn trang trông như trôi nổi giữa mây trời.

Cổng trang khép hờ.

Trên cột đá treo một tấm bảng gỗ giản dị, chỉ khắc hai chữ: Vân Thủy.

“Có vẻ không giống nơi tụ tập cao thủ,” Tô Thanh Nghiên khẽ nói.

“Có lẽ vì thế mới tồn tại lâu,” Lâm Dật đáp, bước lên trước, lấy thẻ gỗ hình sóng nước ra.

Chưa kịp gõ cửa, cổng đã tự mở.

Một lão giả áo xám xuất hiện. Râu tóc bạc trắng, dáng người gầy nhưng thẳng, đôi mắt đục như nước sông cạn, lại sâu đến khó lường.

“Đợi các ngươi lâu rồi,” lão nói.

Lâm Dật khẽ chấn động. “Tiền bối biết chúng ta sẽ đến?”

“Biết ngươi sẽ đến,” lão sửa lại. “Vào đi.”

Bên trong sơn trang không hề có khí thế võ lâm thường thấy. Không bãi luyện rộng, không đệ tử xếp hàng. Chỉ có sân đá nhỏ, một cây liễu già, và dòng suối uốn lượn quanh hiên nhà.

Lão giả dẫn Lâm Dật đến bên suối.

“Ngươi thấy gì?”

“Nước chảy,” Lâm Dật đáp.

“Còn gì nữa?”

Lâm Dật im lặng một lúc. “Không tranh.”

Lão giả khẽ cười. “Tốt.”

Ông tự giới thiệu là Vân lão, người trông coi sơn trang. Không nhắc đến võ công, cũng không hỏi đến ân oán. Ông chỉ bảo Lâm Dật đặt kiếm xuống, ngồi bên suối từ sáng đến trưa.

“Không luyện kiếm?” Lâm Dật ngạc nhiên.

“Kiếm của ngươi đang quá sắc,” Vân lão nói. “Nếu còn mài, sẽ gãy.”

Tô Thanh Nghiên bị sắp xếp ở lại hậu viện, không được đến gần suối. Trước khi rời đi, nàng nhìn Lâm Dật, ánh mắt pha lẫn lo lắng và tin tưởng.

Suốt buổi sáng, Lâm Dật chỉ ngồi nhìn dòng nước.

Ban đầu, tâm trí hắn rối loạn. Hình ảnh Hắc Ảnh Môn, danh xưng Huyết Kiếm Thư Sinh, và cái chết của cha cứ lần lượt hiện lên. Kiếm bên cạnh dường như rung nhẹ, sát ý âm thầm trào ra.

“Buông,” giọng Vân lão vang lên phía sau.

“Buông cái gì?” Lâm Dật hỏi.

“Buông ý nghĩ muốn mạnh ngay.”

Đến trưa, mặt nước phản chiếu ánh nắng chói lòa. Lâm Dật bỗng nhận ra, dù nước chảy xiết hay chậm, hình dáng dòng suối vẫn không đổi. Nó không chống lại đá, cũng không bị đá khuất phục.

Một tia tỉnh ngộ lóe lên.

Chiều xuống, Vân lão mới cho phép hắn cầm kiếm.

“Chém,” lão nói, chỉ vào mặt nước.

Lâm Dật do dự. “Chém nước?”

“Ngươi chém thử xem.”

Kiếm vung xuống. Nước bắn tung tóe, nhưng dòng suối vẫn chảy như cũ.

“Lại,” Vân lão nói.

Lần thứ hai, Lâm Dật không dùng sức, chỉ để kiếm lướt qua. Mặt nước tách ra, rồi khép lại, nhẹ nhàng hơn.

“Hiểu chưa?”

Lâm Dật hít sâu. “Kiếm không phải để thắng.”

“Đúng,” Vân lão gật đầu. “Kiếm là để đi cùng.”

Ngay lúc đó, từ xa vang lên tiếng nổ nhỏ.

Tô Thanh Nghiên chạy đến, sắc mặt căng thẳng. “Có người xâm nhập sơn trang.”

Vân lão không hề biến sắc. “Cuối cùng cũng đến.”

Ba bóng đen xuất hiện trên mái ngói, khí tức lạnh lẽo. Dấu hiệu của Hắc Ảnh Môn hiện rõ.

Lâm Dật bước lên trước theo bản năng.

“Ngồi xuống,” Vân lão nói.

“Nhưng—”

“Ngươi ra tay lúc này, kiếm tâm vừa ổn sẽ vỡ.”

Một bóng đen bật cười khàn khàn. “Một lão già giữ trang, cũng dám ngăn chúng ta?”

Vân lão không rút kiếm. Ông chỉ bước đến bên suối.

Nước bỗng dâng cao, dòng chảy đổi hướng. Ba bóng đen lảo đảo, chưa kịp ra tay đã bị đánh văng khỏi mái ngói, rơi thẳng xuống sườn núi.

Tất cả chỉ diễn ra trong một hơi thở.

Lâm Dật đứng lặng, tim đập mạnh.

Vân lão quay lại nhìn hắn. “Thấy chưa? Không cần sát ý.”

Đêm đó, Lâm Dật ngồi một mình trong phòng gỗ, tay đặt trên chuôi kiếm. Huyết Ảnh không còn rung lên dữ dội như trước. Sát ý vẫn còn, nhưng đã được đặt dưới một tầng tĩnh lặng.

Hắn biết, con đường phía trước vẫn đầy máu và bóng tối.

Nhưng từ Vân Thủy sơn trang, hắn đã học được cách không để bóng tối dẫn đường.