MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT ẢNHChương 8: Bí mật thân thế

HUYẾT ẢNH

Chương 8: Bí mật thân thế

696 từ · ~4 phút đọc

Chợ binh khí tan dần.

Những ánh mắt tò mò và dè chừng vẫn còn vương lại, nhưng không ai dám tiến gần Lâm Dật nữa. Danh kiếm đã có chủ, lại dính đến Hắc Ảnh Môn và ân oán đời trước, người khôn ngoan đều chọn đứng ngoài.

Kiếm khách áo xanh đứng bên bờ sông, tay đặt hờ trên chuôi kiếm, nhìn dòng nước chảy xiết. “Theo ta,” hắn nói ngắn gọn, không quay đầu.

Lâm Dật nhìn Tô Thanh Nghiên. Nàng khẽ gật, ánh mắt cảnh giác. Hai người theo kiếm khách rời khỏi chợ, men theo con đường nhỏ dẫn vào một đình nghỉ cũ khuất sau rặng liễu.

Trong đình, gió mát thổi qua, mang theo mùi cỏ nước. Kiếm khách áo xanh rót trà từ ấm đất mang theo bên mình, đặt trước mặt Lâm Dật.

“Ngươi dùng kiếm của Thanh Vân,” hắn nói, “nhưng khí tức lại không hoàn toàn giống.”

Lâm Dật siết nhẹ tay. “Tiền bối biết sư phụ ta?”

“Biết,” kiếm khách đáp. “Cũng biết cha ngươi.”

Tô Thanh Nghiên khẽ giật mình. Lâm Dật ngẩng đầu, tim đập mạnh.

“Cha ta là ai?”

Kiếm khách áo xanh trầm mặc giây lát rồi nói: “Tên thật của ông ấy là Lâm Trường Phong. Năm xưa, trong võ lâm, người ta gọi ông là Huyết Kiếm Thư Sinh.”

Một danh xưng vừa lạ vừa quen. Lâm Dật cảm thấy như có cánh cửa cũ kỹ trong lòng bị đẩy hé.

“Lâm Trường Phong xuất thân thư hương,” kiếm khách tiếp lời, “nhưng lại có thiên phú kiếm đạo hiếm thấy. Ông là người đầu tiên dung hòa sát ý và tâm pháp, sáng lập nên Huyết Ảnh Kiếm Quyết. Kiếm quyết đó… mạnh, nhưng rất dễ nuốt chửng người luyện.”

“Vì thế cha ta mới chết?” Lâm Dật hỏi.

“Không hoàn toàn,” kiếm khách lắc đầu. “Ông ấy đã kịp dừng lại. Chính lúc đó, Hắc Ảnh Môn ra tay.”

Kiếm khách kể rằng năm xưa, Hắc Ảnh Môn muốn chiếm trọn Huyết Ảnh Kiếm Quyết để thống lĩnh tà đạo. Lâm Trường Phong không chịu giao ra toàn bộ, chỉ giữ lại phần then chốt nhất. Trận huyết chiến đêm mưa năm ấy khiến nhiều cao thủ bỏ mạng.

“Thanh Vân lão nhân,” kiếm khách nói chậm rãi, “là người duy nhất đến kịp để cứu ngươi.”

Không khí lặng đi.

Lâm Dật nhớ lại sơn cốc mười năm tĩnh lặng, những buổi luyện kiếm đơn sơ, và ánh mắt sư phụ mỗi khi nhìn về phương xa.

“Vậy… mảnh kiếm phổ trong tay ta là gì?”

“Là tâm quyển,” kiếm khách đáp. “Không phải chiêu thức, mà là cách giữ tâm không rơi vào sát đạo. Không có nó, Huyết Ảnh kiếm chỉ là hung khí.”

Tô Thanh Nghiên khẽ hít sâu. “Thảo nào Hắc Ảnh Môn săn lùng khắp nơi.”

Kiếm khách áo xanh nhìn Lâm Dật chăm chú. “Ngươi giống cha mình ở một điểm: không ham giết. Nhưng cũng vì thế mà dễ bị dồn ép.”

Lâm Dật cúi đầu. “Ta không muốn báo thù mù quáng.”

“Giang hồ sẽ không cho ngươi lựa chọn,” kiếm khách nói. “Nhưng ta có thể cho ngươi một con đường.”

Hắn lấy ra một thẻ gỗ khắc hình sóng nước. “Mang thứ này đến Vân Thủy sơn trang. Ở đó có người sẽ dạy ngươi cách hoàn thiện kiếm tâm, trước khi kiếm pháp.”

Ngay lúc ấy, từ xa vang lên tiếng còi ngắn, sắc bén.

Tô Thanh Nghiên biến sắc. “Dấu hiệu tập hợp của Hắc Ảnh Môn.”

Kiếm khách áo xanh đứng dậy. “Chúng đã lần theo dấu kiếm. Ta sẽ chặn hậu.”

“Tiền bối!” Lâm Dật vội nói.

Kiếm khách khoát tay. “Nhớ lấy, Huyết Ảnh không phải để giết người, mà để chấm dứt giết chóc.”

Hắn quay người rời đi, bóng áo xanh nhanh chóng hòa vào rừng liễu.

Tiếng còi lại vang lên, gần hơn.

Lâm Dật nắm chặt thẻ gỗ trong tay, quay sang Tô Thanh Nghiên. “Đi.”

Hai người rời khỏi đình, hướng về con đường dẫn ra khỏi trấn. Phía sau, sóng ngầm cuộn lên, còn phía trước là một chân tướng nặng nề đang chờ được đối mặt.

Bí mật thân thế đã mở.

Và từ đây, Lâm Dật không còn chỉ là một kiếm khách mới vào giang hồ nữa.