MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT ẢNHChương 7: Ân oán cũ trỗi dậy

HUYẾT ẢNH

Chương 7: Ân oán cũ trỗi dậy

607 từ · ~4 phút đọc

Chợ binh khí Lạc Phong trang bỗng chốc nín lặng.

Gió sông thổi qua, mang theo mùi tanh của thép lạnh. Ba người áo đen đứng thành thế chữ phẩm, khí tức liên kết, rõ ràng không phải hạng tạp nham. Trung niên râu quai nón tiến lên một bước, ánh mắt dán chặt vào thanh kiếm trong tay Lâm Dật.

“Kiếm tốt,” hắn nói chậm rãi, “nhưng người cầm chưa đủ tư cách.”

Lâm Dật không đáp. Cậu cảm nhận rõ ràng sự rung động rất khẽ từ Huyết Ảnh kiếm, như nhắc nhở phải giữ tâm ổn định. Bên cạnh, Tô Thanh Nghiên lùi nửa bước, tay đã sẵn sàng.

“Đừng gây chuyện ở đây,” lão già bán kiếm cất giọng khàn khàn. “Lạc Phong trang không phải nơi các ngươi muốn làm loạn.”

Trung niên cười lạnh. “Lão tiền bối, Hắc Ảnh Môn làm việc xưa nay không cần xin phép.”

Hắn phất tay. Hai tên áo đen đồng loạt tách ra, một kẻ đánh thẳng, một kẻ vòng sườn, phối hợp thuần thục. Lâm Dật bước nửa vòng, mũi kiếm chỉ chếch xuống đất, không vội ra chiêu.

Choang!

Hai luồng thép chạm nhau. Lâm Dật mượn lực đỡ, xoay cổ tay, kiếm thế chuyển nhẹ như nước chảy. Đối phương giật mình, chiêu thức bị trượt hướng.

“Kiếm pháp này…” trung niên nheo mắt, “Thanh Vân?”

Một cái tên bị chôn vùi bỗng bật lên giữa chợ ồn ào. Nhiều ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn về phía Lâm Dật.

“Ngươi là gì của Thanh Vân lão quái?”

Lâm Dật tim khẽ siết lại, nhưng giọng vẫn bình tĩnh. “Không liên quan đến các ngươi.”

“Liên quan chứ,” trung niên cười gằn, “năm xưa chính hắn đã chém chết sư huynh ta.”

Không khí đông cứng.

Tô Thanh Nghiên khẽ hít sâu. “Thì ra ân oán từ đời trước.”

Hai tên áo đen lại đánh tới, lần này chiêu thức hiểm hơn. Lâm Dật đổi thế, kiếm đi sát thân, mượn bước pháp né tránh, rồi phản kích bằng một đường kiếm gọn. Không truy sát, chỉ đủ buộc đối phương lùi.

Trung niên gầm lên, tự mình xuất thủ. Hắn rút trường đao, đao khí nặng nề ép thẳng xuống. Lâm Dật cảm thấy áp lực tăng vọt, cánh tay tê dại, bị đẩy lùi ba bước.

Trong khoảnh khắc đó, ký ức vụn vỡ hiện lên. Ánh mắt sư phụ trong sơn cốc, câu nói “kiếm ở tâm”. Lâm Dật hít sâu, buông bỏ ý thắng thua, chỉ giữ một chữ định.

Huyết Ảnh kiếm khẽ rung.

Một chiêu đơn giản được xuất ra, không nhanh, không mạnh, nhưng đúng lúc. Đao kiếm chạm nhau, trung niên bị chấn lùi, sắc mặt biến đổi.

“Không thể…”

Một giọng nói khác chen vào. “Đủ rồi.”

Từ mép chợ, một kiếm khách áo xanh bước ra. Gương mặt bình thường, nhưng khí tức trầm ổn. Chỉ một ánh nhìn, ba người áo đen đều chùn bước.

“Ở Lạc Phong trang,” kiếm khách nói, “không ai được dùng danh nghĩa ân oán cũ để cướp kiếm.”

Trung niên nghiến răng. “Kiếm này thuộc về Hắc Ảnh Môn.”

“Thuộc về người giữ được nó,” kiếm khách đáp. “Hôm nay không phải ngày của các ngươi.”

Một thoáng do dự. Cuối cùng, trung niên thu đao, ánh mắt độc địa liếc Lâm Dật. “Ân oán chưa xong.”

Ba bóng đen rút đi, để lại xôn xao bàn tán.

Kiếm khách áo xanh quay sang Lâm Dật. “Giang hồ không chừa người mới. Tên ngươi?”

“Lâm Dật.”

Người kia gật đầu. “Nhớ lấy, từ hôm nay, cái tên ấy đã bị nhiều kẻ ghi sổ.”

Gió sông lại thổi.

Ân oán cũ đã trỗi dậy, và con đường phía trước của Lâm Dật, từ đây càng khó quay đầu.