MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT ẢNHChương 6: Danh kiếm hiện thân

HUYẾT ẢNH

Chương 6: Danh kiếm hiện thân

648 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, trấn Thanh Hà chìm trong màn sương mỏng.

Quán trọ đã được dọn dẹp như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng những vết xước trên vách gỗ vẫn còn đó, như dấu ấn của một đêm gió bụi. Lâm Dật đứng trong sân, hít sâu một hơi, cảm nhận không khí náo nhiệt đang dần thức giấc của giang hồ.

“Chúng ta không thể ở lại lâu,” Tô Thanh Nghiên nói, khoác gói hành lý lên vai. “Tai mắt đã lộ diện, sớm muộn Hắc Ảnh Môn cũng biết chính xác chúng ta ở đâu.”

Lâm Dật gật đầu. “Đi về đâu?”

“Phía đông có chợ binh khí của Lạc Phong trang. Nơi đó thường tụ họp kiếm khách, tin tức lan nhanh. Nếu muốn tìm hiểu về Huyết Ảnh Kiếm Quyết, không nơi nào thích hợp hơn.”

Hai người rời trấn khi mặt trời vừa lên. Con đường đất dẫn về phía đông dần đông người qua lại. Có kẻ gánh hàng, có kiếm khách khoác áo dài, ánh mắt cảnh giác, tay luôn đặt gần chuôi binh khí.

Chợ binh khí nằm bên bờ sông, trải dài như một dải thép lạnh. Tiếng va chạm của kim loại, tiếng rao bán xen lẫn tiếng bàn luận võ học tạo nên bầu không khí đặc trưng của võ lâm.

Lâm Dật lần đầu nhìn thấy nhiều binh khí đến vậy. Trường kiếm, đoản đao, song câu, thậm chí cả những vũ khí kỳ dị mà cậu chưa từng nghe tên. Nhưng giữa vô số ánh thép, có một luồng khí tức khiến cậu dừng bước.

Ở cuối chợ, một thanh kiếm được đặt trên giá gỗ cũ. Vỏ kiếm đen sẫm, không hoa văn, nhưng xung quanh dường như yên tĩnh hơn hẳn, như thể tiếng ồn bị nó nuốt chửng.

“Ngươi cũng cảm nhận được?” Tô Thanh Nghiên hỏi nhỏ.

Lâm Dật gật đầu. “Kiếm này… rất khác.”

Chủ sạp là một lão già gầy gò, râu tóc bạc trắng, mắt nhắm hờ như đang ngủ. Khi hai người đến gần, lão mở mắt, ánh nhìn sắc bén đến mức khiến Lâm Dật rùng mình.

“Kiếm chọn chủ,” lão nói, giọng khàn khàn. “Không bán.”

Vài kiếm khách đứng gần đó bật cười. “Không bán thì bày ra làm gì?”

Lão già không đáp. Ánh mắt chỉ dừng lại trên Lâm Dật.

“Ngươi,” lão chậm rãi nói, “rút kiếm thử xem.”

Lâm Dật do dự. Cậu đặt tay lên chuôi kiếm của mình, rồi chậm rãi bước tới thanh kiếm đen. Khi tay cậu chạm vào chuôi, một luồng lạnh buốt chạy dọc cánh tay, nhưng ngay sau đó là cảm giác quen thuộc khó tả.

Trong khoảnh khắc, mảnh kiếm phổ giấu trong áo nóng lên.

Choang.

Thanh kiếm rời vỏ.

Không có ánh sáng chói lòa, không có tiếng vang long trời. Chỉ là một đường thép mảnh, nhưng khi Lâm Dật vung nhẹ, không khí trước mặt như bị cắt làm đôi.

Chợ binh khí chợt im bặt.

Lão già bật cười khẽ. “Quả nhiên.”

“Thanh kiếm này tên gì?” Lâm Dật hỏi.

“Huyết Ảnh,” lão đáp. “Sinh ra vì kiếm quyết kia. Nhiều năm rồi, nó vẫn chờ.”

Tô Thanh Nghiên biến sắc. “Ngươi biết Huyết Ảnh Kiếm Quyết?”

Lão già liếc nàng một cái. “Biết, nên mới còn sống.”

Ngay lúc ấy, một giọng cười lạnh vang lên từ phía sau. “Danh kiếm xuất thế, sao có thể thiếu Hắc Ảnh Môn?”

Ba bóng người áo đen xuất hiện bên rìa chợ. Người dẫn đầu chính là trung niên râu quai nón đêm trước, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm thanh kiếm trong tay Lâm Dật.

“Giao kiếm ra,” hắn nói, “ta có thể cho ngươi chết nhẹ nhàng.”

Lâm Dật siết chặt chuôi kiếm Huyết Ảnh. Thanh kiếm như đáp lại, khẽ rung lên.

“Muốn lấy,” cậu bình tĩnh nói, “thì thử xem.”

Gió sông thổi mạnh.

Danh kiếm đã hiện thân.

Và từ giây phút này, cái tên Lâm Dật bắt đầu được ghi nhớ trong võ lâm.