MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT ẢNHChương 5: Quán trọ gió bụi

HUYẾT ẢNH

Chương 5: Quán trọ gió bụi

647 từ · ~4 phút đọc

Đêm ở trấn Thanh Hà không yên tĩnh như vẻ bề ngoài của nó.

Gió thổi dọc theo con phố hẹp, mang theo mùi rượu nồng và khói bếp. Trong quán trọ cuối phố, ánh đèn dầu lay lắt, bóng người đổ dài trên vách gỗ cũ. Lâm Dật ngồi bất động bên bàn, tai lắng nghe từng động tĩnh nhỏ nhất dưới lầu.

Tiếng ồn ào khi nãy đã tắt, nhưng sự im lặng sau đó lại càng khiến người ta bất an.

“Có người đang thử chúng ta,” Tô Thanh Nghiên nói khẽ, tay đặt sẵn trong tay áo, nơi giấu vài gói bột dược.

Lâm Dật gật đầu. “Không phải Hắc Ảnh Môn chính thức. Chỉ là tai mắt.”

Cậu vừa dứt lời, cầu thang gỗ bỗng kêu két một tiếng. Một bóng người lảo đảo bước lên, mùi rượu nồng nặc. Gã là một tráng hán vai rộng, áo xám sờn, ánh mắt đỏ ngầu.

“Phòng… phòng này còn trống không?” gã lắp bắp hỏi.

Chủ quán vội chạy lên, cười xòa: “Khách quan, phòng đã có người rồi.”

Tráng hán liếc vào trong, ánh mắt dừng lại trên thanh kiếm của Lâm Dật, khóe miệng cong lên. “Ta chỉ muốn uống rượu cùng kiếm khách.”

Không khí chợt căng ra.

Tô Thanh Nghiên khẽ lắc đầu với Lâm Dật, ý bảo đừng manh động. Lâm Dật đáp lại bằng ánh mắt bình tĩnh.

“Rượu ở dưới lầu,” cậu nói. “Phòng này không tiếp.”

Tráng hán cười khùng khục, bước thêm một bước. “Giang hồ không có chuyện không tiếp.”

Gã vừa nói xong, bàn tay đã chụp tới chuôi kiếm của Lâm Dật.

Choang!

Thanh kiếm bật khỏi vỏ nửa tấc. Lâm Dật không đứng dậy, chỉ xoay cổ tay, dùng bao kiếm gạt sang một bên. Tráng hán loạng choạng lùi lại, ánh mắt thoáng kinh hãi.

“Khá lắm,” gã hừ lạnh, “nhưng ngươi không giữ nổi thứ mình mang theo đâu.”

Lời vừa dứt, từ dưới lầu vang lên tiếng bước chân dồn dập. Ba, rồi bốn bóng người áo vải xuất hiện, chặn kín lối cầu thang. Trên tay họ không mang vũ khí rõ ràng, nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo như sói.

Chủ quán mặt tái mét, lùi vào góc tường.

“Các ngươi muốn gì?” Lâm Dật đứng dậy, chắn trước Tô Thanh Nghiên.

Một kẻ gầy cao bước lên, giọng nhỏ nhưng sắc: “Chỉ mượn xem một mảnh da thú.”

“Không có.”

“Vậy thì tiếc thật.”

Gã phất tay. Hai tên phía sau đồng loạt lao tới. Lâm Dật rút kiếm hoàn toàn, ánh thép lóe lên trong ánh đèn dầu. Cậu không đánh nhanh, mà giữ thế trung cung, từng bước ép lùi đối phương.

Một tên vung chưởng đánh thẳng mặt, Lâm Dật nghiêng người tránh, mũi kiếm điểm nhẹ vào cổ tay hắn. Máu rỉ ra, đủ để đối phương kêu lên đau đớn.

“Không giết,” Lâm Dật lạnh giọng, “lui.”

Tên còn lại gầm lên, từ tay áo rút ra đoản đao. Trước khi hắn kịp áp sát, một mùi hương nhàn nhạt thoảng qua.

“Ngã đi.”

Tô Thanh Nghiên tung bột dược. Tên kia loạng choạng, mắt trợn trừng rồi ngã gục xuống sàn.

Tráng hán ban đầu biến sắc. “Các ngươi…”

Lâm Dật bước tới, mũi kiếm dừng trước cổ gã. “Nói cho kẻ sau lưng ngươi biết, ta không bán mạng cho bí kíp.”

Tráng hán nuốt nước bọt, gật đầu liên hồi.

Chỉ trong chốc lát, đám người rút lui, để lại quán trọ tan hoang. Chủ quán run rẩy cảm tạ, vội sai người dọn dẹp như chưa có chuyện gì xảy ra.

Trở về phòng, Tô Thanh Nghiên đóng chặt cửa. “Bọn họ sẽ không dừng lại.”

“Ta biết,” Lâm Dật đáp. Cậu nhìn thanh kiếm trong tay, lần đầu cảm nhận rõ ràng sức nặng của hai chữ giang hồ.

Ngoài kia, gió đêm thổi mạnh hơn.

Quán trọ gió bụi chỉ là khởi đầu. Trên con đường phía trước, còn nhiều sóng ngầm đang chờ thiếu niên vừa nhập thế.