MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT ẢNHChương 4: Lên đường nhập thế

HUYẾT ẢNH

Chương 4: Lên đường nhập thế

598 từ · ~3 phút đọc

Lối mòn sau thôn uốn lượn như sợi chỉ mỏng vắt qua sườn núi. Trời vừa hửng sáng, sương còn dày, mỗi bước chân đều trơn trượt. Lâm Dật nắm chặt tay Tô Thanh Nghiên, dẫn nàng men theo rừng trúc rậm rạp, không dám quay đầu lại.

Tiếng truy đuổi phía sau dần xa. Khi đã vượt qua một khe đá hẹp, Lâm Dật mới dừng lại thở gấp. Cậu quan sát bốn phía, xác nhận không có động tĩnh, rồi mới buông tay.

“Xin lỗi,” cậu nói khẽ.

Tô Thanh Nghiên lắc đầu. “Nếu không có ngươi, ta đã chết ở thôn đó.” Nàng nhìn xuống tay mình, nơi còn vương vết máu khô. “Giang hồ… quả nhiên không giống những gì ta từng nghe.”

Hai người ngồi nghỉ dưới tán trúc. Lâm Dật lấy túi nước đưa cho nàng, rồi kiểm tra mảnh kiếm phổ giấu trong áo. Từ lúc chạy trốn, cậu luôn có cảm giác mảnh da thú kia phát ra hơi ấm, như đang dẫn dắt một hướng đi vô hình.

“Ngươi định làm gì tiếp theo?” Tô Thanh Nghiên hỏi.

Lâm Dật im lặng một lúc. “Ta phải tìm hiểu về Huyết Ảnh Kiếm Quyết. Và… về cha ta.”

“Vậy thì không thể lang thang mãi trên núi,” nàng đáp. “Phía nam có trấn Thanh Hà. Người buôn bán tấp nập, tin tức giang hồ cũng nhiều. Nhưng…”

“Nhưng sao?”

“Trấn đó gần địa bàn của Hắc Ảnh Môn.”

Lâm Dật cười nhạt. “Dù tránh, sớm muộn cũng gặp.”

Xuống núi, con đường đất dần rộng hơn. Lần đầu tiên trong đời, Lâm Dật thấy cảnh người qua lại đông đúc. Tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa, mùi thức ăn nóng hổi hòa lẫn vào nhau, khiến cậu vừa tò mò vừa bối rối.

Một gã bán bánh nướng cười hề hề mời chào. Lâm Dật lúng túng móc túi, mới nhận ra mình gần như không có tiền. Tô Thanh Nghiên thấy vậy bèn trả giúp, rồi trêu: “Kiếm khách mới vào giang hồ à?”

Lâm Dật đỏ mặt, gật đầu.

Vào trấn Thanh Hà, hai người tìm một quán trọ nhỏ ở cuối phố. Quán không lớn, nhưng sạch sẽ. Chủ quán là một trung niên mặt tròn, ánh mắt tinh ranh. Khi nhìn thấy kiếm trên lưng Lâm Dật, ông ta thoáng khựng lại, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ niềm nở.

“Khách quan từ xa đến?”

“Vâng,” Lâm Dật đáp ngắn gọn.

Đêm xuống, trấn Thanh Hà lên đèn. Dưới ánh đèn dầu, Lâm Dật ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng người ngoài phố, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả. Đây chính là giang hồ mà cậu từng mơ ước, nhưng cũng là nơi đã bắt đầu bằng máu.

Tô Thanh Nghiên trải mảnh da thú ra bàn, dùng ngón tay lần theo những đường kiếm. “Kiếm phổ này không chỉ là chiêu thức,” nàng nói, “mà còn là dẫn khí. Người luyện nếu tâm không vững, rất dễ tẩu hỏa nhập ma.”

Lâm Dật nhớ đến lời sư phụ, khẽ gật đầu. “Vì thế ông ấy mới không cho ta học.”

Bỗng dưới lầu vang lên tiếng ồn ào. Có kẻ say rượu gây sự, bàn ghế đổ vỡ. Chủ quán vội vàng ra can ngăn.

Tô Thanh Nghiên khép mảnh kiếm phổ lại. “Ở đây không an toàn.”

Lâm Dật đặt tay lên chuôi kiếm. “Giang hồ chưa kịp chào ta, đã thử thách ta rồi.”

Ngoài cửa sổ, trăng non treo lơ lửng. Trong bóng tối của trấn Thanh Hà, những ánh mắt vô hình đang dõi theo hai kẻ vừa nhập thế.

Con đường giang hồ của Lâm Dật, từ đây chính thức mở ra.