Trời gần sáng thì mưa ngớt.
Thôn nhỏ chìm trong mùi ẩm mốc và tanh máu. Lâm Dật đứng giữa sân, nhìn những mái nhà đổ nát, trong lòng nặng trĩu. Đêm qua chỉ diễn ra trong chốc lát, nhưng hậu quả lại kéo dài đến tận bình minh.
Cậu thu kiếm, cúi người gom vài cành củi khô còn sót lại, nhóm lửa bên bờ giếng. Lâm Dật không biết nghi thức giang hồ, chỉ làm điều duy nhất mình có thể: đốt lửa để xua đi lạnh lẽo, che đậy phần nào mùi tử khí.
Khi ánh lửa bập bùng, cậu phát hiện bên hông lão giả đã chết có một túi vải nhỏ. Bên ngoài túi thêu ký hiệu trăng khuyết bị rạch nát, như thể ai đó cố ý xóa dấu vết.
Lâm Dật do dự giây lát rồi mở ra.
Bên trong là một mảnh da thú đã cũ, trên đó vẽ vài đường nét rời rạc giống như đồ hình kiếm chiêu. Chữ viết ngoằn ngoèo, không theo quy tắc thông thường, nhưng nét bút lại quen thuộc đến lạ.
Tim cậu khẽ thắt lại.
Đường kiếm này… giống hệt phong cách trong mảnh kiếm phổ sư phụ đưa.
Lâm Dật lập tức lấy mảnh kiếm phổ trong hộp gỗ ra đối chiếu. Hai mảnh không khớp hoàn toàn, nhưng khi đặt cạnh nhau, các đường nét lại như tiếp nối, tạo thành một chỉnh thể dang dở.
“Thì ra… không phải chỉ có một mảnh.”
Cậu bỗng hiểu vì sao Hắc Ảnh Môn lại tàn nhẫn đến vậy. Chúng không tìm người, mà tìm kiếm phổ.
Bỗng có tiếng ho khẽ vang lên.
Lâm Dật xoay người, kiếm đã lên tay. Dưới mái hiên đổ nát, một thiếu nữ áo xám đang ôm ngực, sắc mặt tái nhợt. Tuổi nàng chừng mười bảy, mười tám, ánh mắt kiên cường nhưng không giấu được mệt mỏi.
“Ta… ta chưa chết,” nàng nói khẽ.
Lâm Dật vội hạ kiếm, tiến lại đỡ nàng ngồi xuống. “Cô nương là người trong thôn?”
Thiếu nữ lắc đầu. “Ta chỉ ghé qua trú mưa. Nếu không phải bị vách sập đè trúng, e rằng cũng không thoát.”
Nàng liếc nhìn mảnh da thú trong tay Lâm Dật, ánh mắt chợt khựng lại. “Ngươi lấy thứ đó ở đâu?”
“Trong người lão trượng kia,” Lâm Dật đáp thật.
Thiếu nữ cắn môi. “Vậy thì phiền to rồi. Đó là manh mối mà rất nhiều người đang tìm.”
Nàng tự giới thiệu tên Tô Thanh Nghiên, là người buôn dược liệu đi ngang qua vùng này. Nhưng khi nhắc đến trăng khuyết và Hắc Ảnh Môn, giọng nàng trầm hẳn xuống.
“Hắc Ảnh Môn chuyên thu thập bí kíp thất truyền,” Tô Thanh Nghiên nói, “nghe đồn có một bộ kiếm phổ từng khiến cả võ lâm chấn động. Nhiều năm trước đã bị chia làm nhiều phần, mỗi phần nằm trong tay một người.”
Lâm Dật siết chặt mảnh kiếm phổ. “Cô biết tên bộ kiếm đó không?”
Nàng nhìn thẳng vào mắt cậu, chậm rãi đáp: “Huyết Ảnh Kiếm Quyết.”
Cái tên như một lưỡi dao lạnh cắm vào ký ức mơ hồ. Lâm Dật nhớ lại ánh mắt sư phụ mỗi lần nhắc đến quá khứ, nhớ lời dặn không được để tâm ma dẫn lối.
“Cha ta… có liên quan?”
Tô Thanh Nghiên không trả lời ngay. Nàng chỉ khẽ gật đầu.
Khoảnh khắc ấy, Lâm Dật hiểu ra: con đường mình đi đã không thể quay lại.
Tiếng vó ngựa bỗng vang lên từ ngoài thôn.
Không chỉ một con.
Tô Thanh Nghiên biến sắc. “Bọn chúng quay lại nhanh hơn ta nghĩ.”
Lâm Dật lập tức cất mảnh kiếm phổ vào áo, dìu nàng đứng dậy. “Có đường thoát không?”
“Phía sau thôn có lối mòn lên núi. Nếu may mắn…”
Nàng chưa dứt lời, ba bóng người đã xuất hiện nơi cổng thôn. Lần này không che mặt. Dẫn đầu là một trung niên râu quai nón, ánh mắt âm trầm, trên cổ đeo mặt ngọc trăng khuyết màu đỏ sẫm.
“Hai đứa trẻ,” hắn chậm rãi nói, “giao thứ các ngươi có ra, ta cho chết nhanh.”
Lâm Dật bước lên một bước, chắn trước Tô Thanh Nghiên. “Muốn lấy, tự đến mà lấy.”
Tên trung niên cười lạnh. “Khí phách không tệ. Đáng tiếc… ngươi chưa đủ tư cách.”
Hắn vừa nhấc tay, hai thuộc hạ phía sau đã lao tới.
Lâm Dật không ham chiến. Cậu kéo Tô Thanh Nghiên xoay người, chạy thẳng về lối mòn sau thôn. Kiếm vung ra chỉ để cản đường, không cầu thắng.
Gió núi quất vào mặt, sỏi đá trơn trượt. Phía sau, tiếng truy đuổi mỗi lúc một gần.
Trong lúc chạy, Lâm Dật chợt cảm nhận mảnh kiếm phổ trong áo nóng lên, như có một dòng khí mơ hồ đang dẫn đường.
Cậu nghiến răng.
“Kiếm phổ thất lạc,” Lâm Dật thầm nghĩ, “nhưng nếu rơi vào tay tà đạo, giang hồ sẽ lại nhuốm máu.”
Ánh bình minh vừa ló dạng sau rặng núi.
Một thiếu niên mang theo kiếm phổ, một thiếu nữ mang theo bí mật, cùng bị cuốn vào vòng xoáy không thể dừng lại của giang hồ.