MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHUYẾT ẢNHChương 2: Huyết án đêm mưa

HUYẾT ẢNH

Chương 2: Huyết án đêm mưa

757 từ · ~4 phút đọc

Đêm đầu tiên rời núi, trời đổ mưa.

Mưa rừng không lớn, nhưng dai dẳng, từng hạt rơi xuống lá cây, hòa với sương lạnh khiến không khí ẩm ướt thấm vào da thịt. Lâm Dật khoác áo tơi, bước trên con đường mòn dẫn ra khỏi dãy Thanh Vân. Mỗi bước chân đều mang theo cảm giác lạ lẫm, vừa tự do, vừa bất an.

Trong đầu cậu vẫn vang vọng lời dặn của sư phụ, cùng câu nói như sét đánh kia: “Là cha con.” Bao năm qua, thân thế mờ mịt, giờ bỗng có đáp án, nhưng lại kéo theo một món nợ máu chưa biết hình dạng ra sao.

Trời tối dần. Phía trước xuất hiện ánh đèn leo lét.

Là một thôn nhỏ.

Lâm Dật hơi do dự. Đây là lần đầu cậu tiếp xúc với người trong giang hồ, dù chỉ là thôn dân bình thường. Cuối cùng, cơn mưa lạnh khiến cậu quyết định bước nhanh hơn, hướng về phía ánh sáng.

Nhưng khi đến gần, tim cậu chợt trầm xuống.

Cổng thôn mở toang, một cánh cửa gỗ gãy rời nằm lăn lóc dưới đất. Nước mưa hòa với thứ chất sẫm màu chảy dọc lối đi. Mùi tanh nồng xộc vào mũi.

Lâm Dật siết chặt chuôi kiếm.

Trong thôn, đèn đã tắt gần hết, chỉ còn vài ngọn lửa leo lét, soi rõ cảnh tượng hỗn loạn. Bàn ghế đổ nát, vách nhà loang lổ vết chém. Trên nền đất, vài thi thể nằm bất động, mắt mở trừng trừng, dường như còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra.

“Có người… bị diệt thôn?”

Lâm Dật hít sâu, ép bản thân giữ bình tĩnh. Sư phụ từng nói, khi gặp cảnh máu tanh, tâm càng phải tĩnh. Cậu bước chậm lại, quan sát xung quanh.

Vết thương trên người các nạn nhân rất gọn. Một kiếm chí mạng, không dư thừa. Người ra tay không phải kẻ thường.

Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng rên khe khẽ.

Lâm Dật xoay người, phát hiện một lão giả đang tựa vào tường, ngực nhuốm máu, hơi thở yếu ớt. Cậu vội tiến lại, quỳ xuống.

“Lão trượng!”

Lão giả mở mắt, ánh nhìn đục ngầu nhưng vẫn cố nắm lấy tay Lâm Dật. “Hắc… Hắc Ảnh Môn…”

“Là ai?” Lâm Dật hỏi gấp.

“Họ… họ tìm một thứ… trăng khuyết…” Lão giả run run đưa tay chỉ lên cổ Lâm Dật, nơi ngọc bội giấu dưới áo.

Tim Lâm Dật chấn động.

“Đừng… đừng để bọn chúng…” Lời còn chưa dứt, tay lão buông thõng, hơi thở tắt hẳn.

Một tiếng sấm vang lên, xé toạc bầu trời đêm.

Ngay lúc ấy, tiếng bước chân vang lên ngoài thôn.

Không chỉ một người.

Lâm Dật nhanh chóng kéo áo che kín ngọc bội, đứng dậy, lưng thẳng, tay đặt lên chuôi kiếm. Dưới màn mưa, ba bóng người áo đen chậm rãi bước vào. Trên vai họ thêu hình trăng khuyết nhuốm đỏ.

“Vẫn còn người sống.” Một kẻ cười khẽ, giọng lạnh lẽo.

Ánh mắt hắn dừng lại trên Lâm Dật, sắc bén như dao. “Thiếu niên, ngươi thấy gì?”

Lâm Dật nhớ đến điều thứ nhất sư phụ dặn: không lạm sát. Nhưng cảnh trước mắt khiến máu trong người cậu sôi lên.

“Ta chỉ thấy,” Lâm Dật chậm rãi nói, “một đám sát nhân.”

Không khí chợt đông cứng.

Tên áo đen cười lớn. “Gan không nhỏ. Vậy thì… chết chung với họ đi.”

Hắn vừa dứt lời, thân ảnh đã lao tới.

Lâm Dật rút kiếm.

Lần đầu tiên, thanh kiếm gỗ được thay bằng thép lạnh. Đường kiếm của cậu không nhanh, nhưng ổn định, như rễ cây cắm sâu vào đất. Hai thanh kiếm chạm nhau, phát ra tiếng vang sắc gọn.

Một chiêu.

Hai chiêu.

Lâm Dật bị ép lùi nửa bước, cánh tay tê dại. Đối phương mạnh hơn cậu tưởng.

“Chỉ có vậy?” Tên áo đen cười gằn.

Trong khoảnh khắc nguy cấp, lời sư phụ vang lên trong tâm trí: Kiếm ở tâm.

Lâm Dật thở ra một hơi dài, ánh mắt bỗng tĩnh lặng. Kiếm trong tay đổi hướng, không đối cứng nữa mà mượn lực phản kích.

Một đường kiếm lướt qua.

Máu bắn ra hòa vào mưa.

Tên áo đen trợn mắt, lảo đảo lùi lại, ngã quỵ xuống đất.

Hai kẻ còn lại biến sắc.

“Rút!” Một tên gầm lên.

Chỉ trong chớp mắt, hai bóng đen đã biến mất trong màn mưa, để lại thôn làng tan hoang và một thi thể lạnh dần.

Lâm Dật đứng lặng, tay cầm kiếm run nhẹ.

Đây là lần đầu tiên… cậu giết người.

Mưa vẫn rơi.

Và ở nơi sâu trong bóng tối, có kẻ đã ghi nhớ cái tên Lâm Dật.