MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Duyên Trùng SinhChương 1: RƯỢU ĐỘC MÙA TUYẾT TAN VÀ SỰ THỨC TỈNH KINH HOÀNG

Huyết Duyên Trùng Sinh

Chương 1: RƯỢU ĐỘC MÙA TUYẾT TAN VÀ SỰ THỨC TỈNH KINH HOÀNG

683 từ · ~4 phút đọc

Tuyết phủ trắng xóa kinh thành, che lấp cả những vết máu loang lổ trên thềm đá lạnh lẽo của Thẩm phủ.

Trong hầm băng tối tăm, Thẩm Ninh Yên co quắp dưới sàn, hơi thở đứt quãng như ngọn nến trước gió. Đôi bàn tay từng múa bút thêu hoa, nay chỉ còn là những ngón tay gầy guộc, tím tái vì sương giá và đòn roi.

Cạch.

Tiếng cửa sắt rít lên khô khốc. Một đôi hài thêu chỉ vàng sang trọng dừng lại trước mặt nàng. Ninh Yên khó khăn ngước mắt, nhìn thấy nam nhân mà nàng từng coi là cả bầu trời – Cố Thừa Trạch.

Bên cạnh hắn, Thẩm Lan Nhi – người muội muội nhu mì của nàng – đang nép sát vào lồng ngực hắn, chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt càng làm nổi bật vẻ đắc thắng trên gương mặt xinh đẹp.

"Tỷ tỷ, đừng nhìn Thừa Trạch ca ca bằng ánh mắt đó." – Lan Nhi khẽ cười, giọng nói trong trẻo như chuông bạc nhưng lời lẽ lại tựa dao găm – "Huynh ấy chưa bao giờ yêu tỷ. Thứ huynh ấy cần là binh quyền của Thẩm gia, là vị trí Thống lĩnh cấm quân của phụ thân tỷ mà thôi."

Ninh Yên run rẩy, giọng nói khàn đặc: "Cố... Thừa... Trạch... Phụ thân ta... huynh trưởng ta... họ đâu rồi?"

Cố Thừa Trạch cúi xuống, bàn tay hắn từng vuốt tóc nàng nay lại bóp chặt cằm nàng, ép nàng nhìn thẳng vào thực tại tàn khốc: "Phụ thân ngươi đã chết trong quan tài đóng đinh, tội danh mưu phản. Huynh trưởng ngươi thì vạn tiễn xuyên tâm tại biên thùy. Thẩm gia... đã tuyệt tự rồi."

Hắn cầm lấy chén rượu trên khay bạc, mùi hương thơm nồng của rượu thượng hạng tỏa ra, nhưng trong mắt Ninh Yên, đó là hơi thở của tử thần.

"Ninh Yên, nể tình mười năm nghĩa phu thê, ta ban cho ngươi chén rượu toàn thây này."

Nàng không khóc. Lệ đã cạn từ ngày Thẩm gia bị tịch thu tài sản. Nàng chỉ cười, tiếng cười thê lương vọng lại giữa hầm băng lạnh lẽo: "Cố Thừa Trạch, nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành lệ quỷ, đời đời kiếp kiếp đòi mạng ngươi!"

Nàng giật lấy chén rượu, ngửa cổ uống cạn. Chất lỏng nóng cháy như thiêu đốt cổ họng, lan nhanh vào tâm can. Máu từ khóe môi nàng chảy xuống, đỏ rực trên nền tuyết trắng. Tầm nhìn mờ dần, hình ảnh đôi nam nữ tình tứ kia là thứ cuối cùng nàng thấy trước khi bóng tối bao trùm.

...

"Tiểu thư! Tiểu thư, người sao thế? Mau tỉnh lại đi!"

Tiếng gọi dồn dập kèm theo cái lay vai mạnh khiến Ninh Yên giật mình tỉnh giấc. Nàng bật dậy, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Ánh nắng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ thêu hoa, mùi hương trầm quen thuộc thoang thoảng trong không gian. Ninh Yên bàng hoàng nhìn đôi bàn tay mình – trắng trẻo, mịn màng, không có vết sẹo, không có sương giá.

"Thanh Trúc?" – Nàng nhìn thấy người tỳ nữ trung thành đã chết để bảo vệ nàng kiếp trước, nay đang đứng sống sờ sờ trước mặt.

"Dạ, nô tỳ đây! Người gặp ác mộng sao? Hôm nay là đại thọ của Thái hậu, người phải chuẩn bị đi thôi. Cố công tử đã gửi lễ vật đến, đang đợi tiểu thư ngoài đại sảnh đấy ạ."

Ninh Yên chết lặng. Cố công tử? Đại thọ Thái hậu năm mười sáu tuổi?

Nàng run rẩy bước tới trước gương đồng. Trong gương là một thiếu nữ với gương mặt thanh tú, đôi mắt phượng chưa vướng bụi trần, rực rỡ như hoa đào chớm nở.

Ninh Yên bật cười, nước mắt trào ra nhưng khóe môi lại nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.

Trời không tuyệt đường người. Nàng thực sự đã trở lại.

"Cố Thừa Trạch, Thẩm Lan Nhi... Kiếp này, đến lượt Thẩm Ninh Yên ta cầm dao, nhìn các ngươi từng bước rơi xuống địa ngục."