Thẩm Ninh Yên bước ra khỏi giường, đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ mát lạnh. Cảm giác này thật đến mức khiến tim nàng thắt lại. Nàng đẩy cửa sổ, nhìn ra sân viện. Cây hoa hải đường đang trổ bông rực rỡ, gió xuân mơn mởn thổi qua mái tóc.
Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn. Thẩm phủ vẫn chưa bị niêm phong, phụ thân vẫn chưa bị hạ ngục, và nàng... vẫn là đại tiểu thư kiêu sa của kinh thành.
"Tiểu thư, người sao lại đi chân trần thế này?" – Thanh Trúc hốt hoảng mang hài thêu đến, miệng không ngừng cằn nhằn – "Hôm nay là ngày trọng đại, nếu bị phong hàn thì làm sao vào cung được?"
Ninh Yên nhìn Thanh Trúc, hốc mắt chợt nóng lên. Kiếp trước, vì bảo vệ nàng chạy trốn, Thanh Trúc đã bị đám gia nhân nhà họ Cố đánh chết không nhắm mắt. Nàng khẽ vuốt tóc tỳ nữ, giọng run run: "Thanh Trúc, được thấy em thật tốt."
"Tiểu thư nói lạ chưa kìa, nô tỳ chẳng ở đây thì ở đâu?" – Thanh Trúc cười hì hì, rồi chỉ tay vào chiếc hộp gấm đặt trên bàn – "Người xem, Cố công tử thật chu đáo. Huynh ấy biết người thích màu thanh khiết nên đã đặc biệt đặt may bộ y phục bằng lụa vân mây này cho người diện kiến Thái hậu."
Ninh Yên quay đầu lại, ánh mắt chạm vào bộ y phục màu trắng tinh khôi trong hộp. Khóe môi nàng nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm.
Kiếp trước, nàng đã cảm động đến rơi nước mắt, mặc bộ đồ này vào cung. Nàng đâu biết rằng, Thẩm Lan Nhi đã lén bôi một loại bột dẫn dụ ong mật lên vải. Kết quả, tại yến tiệc, nàng bị bầy ong vây đuổi, ngã nhào xuống hồ sen trước mặt bá quan văn võ, trở thành trò cười của cả kinh thành. Cũng chính lúc đó, Cố Thừa Trạch đã nhảy xuống cứu nàng, mượn cớ "da thịt đã chạm nhau" để ép phụ thân nàng phải đồng ý hôn sự.
Một kịch bản thật hoàn hảo cho một anh hùng cứu mỹ nhân!
"Thanh Trúc, mang bộ đồ này đi đốt đi." – Giọng Ninh Yên lạnh nhạt như băng.
Thanh Trúc sững sờ, lắp bắp: "Hả? Đốt... đốt ạ? Nhưng đây là tấm lòng của Cố công tử..."
"Lòng dạ hắn đen tối, y phục của hắn cũng chỉ tổ làm bẩn người ta." – Ninh Yên bước tới tủ đồ, lướt tay qua những xấp vải lụa rực rỡ, cuối cùng dừng lại ở một bộ y phục màu đỏ rực thêu chỉ vàng lộng lẫy – "Hôm nay là đại thọ của Thái hậu, ta muốn diện bộ 'Phượng Vũ Cửu Thiên' này."
"Nhưng tiểu thư... người xưa nay vốn thích thanh nhã, diện màu đỏ rực thế này liệu có quá phô trương?"
"Phô trương?" – Ninh Yên nhìn mình trong gương, đôi mắt phượng híp lại sắc sảo – "Ta là đích nữ của Thẩm gia, phụ thân ta là đại tướng quân trấn giữ biên thùy. Ta sinh ra đã là phượng hoàng, tại sao phải giả làm một con thỏ trắng để cho người ta giẫm đạp?"
Vừa lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân rộn rã, kèm theo giọng nói ngọt ngào nhưng giả tạo: "Tỷ tỷ đã chuẩn bị xong chưa? Muội muội đến để cùng tỷ nhập cung đây."
Thẩm Lan Nhi bước vào, trên người diện bộ váy xanh nhạt trang nhã, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng tạo cảm giác thanh tân thoát tục. Khi nhìn thấy bộ y phục trắng vẫn còn nằm trong hộp gấm, đôi mắt ả lóe lên một tia thất vọng nhưng nhanh chóng che đậy bằng nụ cười:
"Tỷ tỷ sao vẫn chưa thay đồ của Thừa Trạch ca ca tặng? Huynh ấy đang đợi ở đại sảnh, sốt ruột lắm rồi đó."
Ninh Yên thong thả ngồi xuống ghế, để Thanh Trúc vấn tóc, gương mặt không chút biểu cảm: "Y phục đó không hợp với ta. Lan Nhi, muội thích vẻ thanh khiết như vậy, hay là ta tặng lại cho muội diện nhé?"
Thẩm Lan Nhi khựng lại, nụ cười trên môi hơi cứng. Ả biết rõ trên bộ đồ đó có gì, làm sao dám mặc? "Tỷ tỷ nói giỡn rồi, đó là quà của Cố ca ca dành riêng cho tỷ..."
"Vậy thì vứt đi." – Ninh Yên cắt lời, xoay người lại nhìn thẳng vào mắt Thẩm Lan Nhi – "Từ nay về sau, những thứ Thẩm Ninh Yên ta không cần, dù là món đồ hay là con người, có vứt vào hố phân cũng không tới lượt hạng người như muội chạm vào."
Sát khí trong lời nói của Ninh Yên khiến Thẩm Lan Nhi lạnh sống lưng, lùi lại một bước, lắp bắp không thành lời. Đây... đây có còn là người chị họ hiền lành, dễ điều khiển của ả không?
Ninh Yên đứng dậy, tà áo đỏ rực như lửa rực cháy giữa căn phòng.
Cố Thừa Trạch, Thẩm Lan Nhi, màn kịch của các người, ta sẽ tự tay hạ màn ngay tại cung đình hôm nay.