MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Duyên Trùng SinhChương 3: GẶP LẠI KẺ PHỤ BẠC: DIỄN SÂU HAY DIỄN THẬT?

Huyết Duyên Trùng Sinh

Chương 3: GẶP LẠI KẺ PHỤ BẠC: DIỄN SÂU HAY DIỄN THẬT?

743 từ · ~4 phút đọc

Tại đại sảnh Thẩm phủ, một nam nhân mặc trường bào màu xanh nhạt đang đứng chắp tay sau lưng, dáng vẻ nho nhã, thanh thoát như một vị tiên phong đạo cốt. Nghe tiếng bước chân, hắn quay lại, gương mặt tuấn tú nở một nụ cười ấm áp như gió xuân:

"Ninh Yên, nàng đến rồi... "

Lời nói của Cố Thừa Trạch bỗng khựng lại giữa chừng. Đôi đồng tử hắn co rút khi nhìn thấy bóng dáng đang tiến vào.

Thay vì bộ y phục trắng đơn thuần mà hắn dày công chuẩn bị, Thẩm Ninh Yên hôm nay rực rỡ đến mức khiến người ta lóa mắt. Bộ hồng y thêu chỉ vàng tung bay theo mỗi bước chân, trang sức bằng vàng ròng trên mái tóc va vào nhau tạo nên những tiếng leng keng thanh thúy. Nàng không còn là nhành lan nép mình trong góc tối, mà là đóa mẫu đơn kiêu hãnh đang nở rộ giữa ánh mặt trời.

"Ninh Yên, nàng... sao nàng không mặc bộ đồ ta tặng?" – Cố Thừa Trạch tiến lên một bước, ánh mắt hiện lên vẻ không hài lòng nhưng vẫn cố giữ giọng điệu ôn nhu.

Ninh Yên dừng bước, giữ khoảng cách đúng ba bước chân. Ánh mắt nàng bình thản như mặt nước hồ mùa thu, nhưng sâu thẳm bên trong là những gợn sóng hận thù đang cuộn trào.

Nhìn gương mặt này, nàng lại nhớ đến đôi bàn tay đã bóp chặt cằm nàng trong hầm băng, nhớ đến giọng nói tàn nhẫn tuyên bố Thẩm gia tuyệt tự. Tim nàng đau thắt, nhưng đôi môi lại nở một nụ cười lạnh lùng:

"Cố công tử, y phục đó màu sắc quá nhợt nhạt, mặc vào trông như người đang chịu tang, thật không cát tường cho đại thọ của Thái hậu. Ta nghĩ lại rồi, vẫn là bộ đồ do phụ thân ta mang từ biên thùy về mới đủ tôn nghiêm."

Cố Thừa Trạch thoáng bối rối. "Tang vật"? Nàng lại dám dùng từ đó để ám chỉ món quà của hắn? Hắn gượng cười, cố vớt vát: "Nàng hiểu lầm rồi, ta chỉ nghĩ nàng thích sự thanh khiết... "

"Thanh khiết?" – Ninh Yên cắt ngang, bước tới gần hắn hơn một chút, giọng nói trầm xuống đầy ẩn ý – "Cố công tử, người ta thường nói kẻ càng tỏ ra thanh khiết thì bên trong lại càng mục nát. Ngươi nói xem, có đúng không?"

Hơi thở của Ninh Yên phả vào mặt hắn, nhưng không phải là sự dịu dàng mà hắn hằng mong đợi, mà là một cảm giác lạnh lẽo thấu xương. Cố Thừa Trạch cảm thấy chột dạ, mồ hôi mỏng lấm tấm trên trán. Hắn có cảm giác Thẩm Ninh Yên hôm nay nhìn thấu được mọi suy nghĩ trong đầu hắn.

Bên cạnh, Thẩm Lan Nhi thấy bầu không khí không ổn, vội vàng tiến tới phá vỡ: "Thừa Trạch ca ca, tỷ tỷ có lẽ vì lo lắng cho buổi lễ nên tâm tình hơi gắt gao. Chúng ta mau khởi hành thôi, kẻo lỡ giờ lành vào cung."

Cố Thừa Trạch gật đầu, đưa tay định dắt Ninh Yên lên xe ngựa: "Để ta đỡ nàng."

Ninh Yên thu tay lại, lách người đi qua hắn một cách tự nhiên như thể không nhìn thấy bàn tay ấy. Nàng thản nhiên bước lên chiếc xe ngựa lộng lẫy nhất của Thẩm gia, để lại hắn đứng đó với bàn tay lơ lửng giữa không trung.

Ngồi trong xe ngựa, Ninh Yên nhắm mắt lại, đôi bàn tay giấu trong tay áo cuộn chặt đến trắng bệch.

Cố Thừa Trạch, ngươi thích diễn kịch đúng không? Vậy thì tại yến tiệc cung đình này, ta sẽ cho ngươi diễn một vở kịch mà cả đời này ngươi cũng không quên được.

Nàng biết, tại buổi tiệc hôm nay, không chỉ có kẻ thù, mà còn có một người – người duy nhất đủ sức mạnh để nàng mượn tay đòi lại món nợ máu.

Nhiếp chính vương, Tiêu Lục Chiến.

Kiếp trước, hắn là kẻ thù chính trị khiến Cố Thừa Trạch run sợ mỗi khi nhắc đến. Kiếp này, hắn sẽ là quân cờ mạnh nhất trong tay nàng.

Chiếc xe ngựa bắt đầu chuyển bánh, hướng thẳng về phía hoàng cung đại nội – nơi khởi đầu của những âm mưu và cũng là nơi bắt đầu của cuộc trả thù rực rỡ nhất kinh thành.