MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Duyên Trùng SinhChương 4: MÀN "VẢ MẶT" ĐẦU TIÊN: Y PHỤC RÁCH VÀ SỰ ĐỔI THAY CỦA ĐÍCH NỮ

Huyết Duyên Trùng Sinh

Chương 4: MÀN "VẢ MẶT" ĐẦU TIÊN: Y PHỤC RÁCH VÀ SỰ ĐỔI THAY CỦA ĐÍCH NỮ

816 từ · ~5 phút đọc

Yến tiệc tại cung Diên Thọ lộng lẫy xa hoa, mùi hương phấn son quyện cùng hương rượu quý. Thẩm Ninh Yên ngồi ở vị trí dành cho tiểu thư quyền quý, đối diện là Thẩm Lan Nhi đang không ngừng liếc mắt ra hiệu cho một tỳ nữ phía sau.

Ninh Yên nhấp một ngụm trà, khóe môi khẽ cong. Nàng biết kịch bản sắp tới. Kiếp trước, khi nàng mặc bộ đồ trắng của Cố Thừa Trạch, một tỳ nữ sẽ giả vờ trượt chân đổ canh lên người nàng, sau đó dẫn nàng đi thay đồ để rồi rơi vào bẫy ong mật.

Kiếp này, nàng đã thay đổi y phục, nhưng chúng chắc chắn sẽ không từ bỏ.

Quả nhiên, khi nàng vừa đứng dậy định ra ngoài hít thở không khí, một tỳ nữ bưng khay rượu lảo đảo lao về phía nàng. Ninh Yên không né tránh, trái lại còn tinh quái bước thêm một bước nhỏ.

Xoảng!

Chén rượu đổ òa lên tà áo đỏ rực, và đi kèm theo đó là một tiếng soạt chói tai. Một mảnh lụa ở ống tay áo của Ninh Yên bị móc vào cạnh khay bạc, rách toạc một đường dài.

"Tiểu thư! Nô tỳ đáng chết! Nô tỳ đáng tội vạn lần!" – Đứa tỳ nữ quỳ sụp xuống, run rẩy khóc lóc.

Cả đại điện bỗng chốc im bặt. Những ánh mắt tò mò, mỉa mai đổ dồn về phía Thẩm Ninh Yên. Đích nữ Thẩm gia trước nay nổi tiếng đoan trang, nay lại đứng giữa cung đình với bộ y phục rách rưới, thật là đại nhục.

Thẩm Lan Nhi vội vàng chạy tới, vẻ mặt lo lắng nhưng trong mắt không giấu nổi sự đắc thắng: "Tỷ tỷ! Sao lại ra nông nỗi này? Mau theo muội đi thay y phục, muội có mang theo một bộ đồ dự phòng ở xe ngựa..."

Cố Thừa Trạch cũng bước tới, cau mày đầy vẻ "quan tâm": "Ninh Yên, đừng đứng đây nữa, sẽ làm mất mặt Thẩm tướng quân. Mau nghe lời Lan Nhi đi thay đồ đi."

Nếu là kiếp trước, Ninh Yên đã xấu hổ đến mức bật khóc và đi theo bọn chúng. Nhưng giờ đây, nàng chỉ thản nhiên nhìn vết rách, rồi nhìn sang tỳ nữ đang quỳ dưới đất.

"Đứng lên đi." – Giọng nàng bình thản đến lạ lùng.

Nàng quay sang Thẩm Lan Nhi, ánh mắt sắc như dao: "Lan Nhi, muội nói thay đồ? Hôm nay là đại thọ Thái hậu, y phục của ta là do Phụ thân đích thân cầu xin thợ dệt giỏi nhất biên thùy làm ra, mang theo hào quang của Thẩm gia quân. Muội bảo ta bỏ bộ đồ này để mặc thứ y phục tầm thường của muội sao?"

Nàng bước đến giữa điện, trước mặt bao nhiêu vương tôn công tử, bất ngờ đưa tay xé phăng mảnh lụa đang rách dở ở ống tay áo bên kia.

Mọi người ồ lên kinh ngạc. Thẩm Ninh Yên dùng chiếc trâm vàng trên tóc, nhanh thoăn thoắt ghim lại những nếp gấp. Chỉ trong chớp mắt, bộ y phục dài tay ban đầu đã biến thành một kiểu áo ngắn tay gọn gàng, để lộ đôi cổ tay trắng ngần như tuyết, trông càng thêm khí thế và oai phong của một nữ nhi nhà tướng.

Nàng quỳ xuống giữa điện, dõng dạc nói: "Thần nữ Thẩm Ninh Yên xin tạ lỗi với Thái hậu. Y phục bị hỏng là do thần nữ không cẩn thận, nhưng máu của người Thẩm gia chỉ có thể đổ trên chiến trường chứ không thể vì một chút trầy xước mà cúi đầu xấu hổ. Thần nữ xin dùng dáng vẻ 'hiên ngang' này để chúc mừng Thái hậu vạn thọ vô cương, mong Đại Chu ta mãi luôn giữ vững khí tiết như vậy!"

Thái hậu đang ngồi trên cao, vốn dĩ đang nhíu mày vì sự cố, nghe thấy những lời này thì đôi mắt chợt sáng lên. Bà vỗ tay cười lớn: "Hay! Hay cho câu 'máu Thẩm gia không thể cúi đầu'! Đích nữ Thẩm gia quả nhiên có phong thái của Thẩm tướng quân. Ban thưởng!"

Sắc mặt Cố Thừa Trạch và Thẩm Lan Nhi lập tức tái mét. Kế hoạch khiến nàng nhục nhã giờ lại biến thành màn tung hô lòng yêu nước và khí phách của nàng.

Ninh Yên đứng dậy, kiêu hãnh bước ngang qua Cố Thừa Trạch. Nàng khẽ nghiêng đầu, nói nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe: "Cố công tử, vở kịch này... ngươi thấy ta diễn có đạt không?"

Trong góc tối của đại điện, một đôi mắt sâu thẳm như hố đen tử thần đã quan sát toàn bộ sự việc. Tiêu Lục Chiến xoay nhẹ chén rượu trong tay, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: "Thú vị. Con thỏ nhỏ này... hóa ra lại là một con cáo già."