MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Duyên Trùng SinhChương 5: ĐẠI THỌ THÁI HẬU: CHỐN CŨ, NGƯỜI XƯA, HẬN THÙ MỚI.

Huyết Duyên Trùng Sinh

Chương 5: ĐẠI THỌ THÁI HẬU: CHỐN CŨ, NGƯỜI XƯA, HẬN THÙ MỚI.

822 từ · ~5 phút đọc

Yến tiệc tiếp diễn trong tiếng nhạc linh đình, nhưng tâm trí Thẩm Ninh Yên không đặt vào những điệu múa uyển chuyển. Nàng cảm nhận được những ánh nhìn vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tị đổ dồn về phía mình. Ở phía đối diện, Cố Thừa Trạch vẫn cố giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng bàn tay nắm chặt chén rượu đến mức nổi gân xanh đã tố cáo tâm trạng bất ổn của hắn.

Ninh Yên khẽ xin phép ra ngoài hóng gió để thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt. Nàng bước đi trên con đường mòn dẫn ra Ngự hồ, nơi kiếp trước nàng từng bị xô xuống nước.

Chốn cũ vẫn vậy, gió đêm vẫn lạnh, nhưng người xưa nay đã mang trái tim sắt đá.

"Thẩm tiểu thư quả nhiên có tài ứng biến. Một bộ y phục rách cũng có thể đổi lấy sự tán thưởng của Thái hậu, thật khiến người ta mở mang tầm mắt."

Một giọng nói trầm thấp, mang theo sự từ tính nhưng lại lạnh lẽo như sương muối vang lên từ phía sau rặng liễu.

Ninh Yên giật mình quay lại. Dưới ánh trăng mờ ảo, một nam nhân mặc trường bào đen thêu mãng xà bằng chỉ bạc đang đứng tựa người vào thân cây. Gương mặt hắn được điêu khắc hoàn hảo với những đường nét sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vạn trượng vực thẳm.

Nhiếp chính vương – Tiêu Lục Chiến.

Ninh Yên khựng lại một nhịp, rồi chậm rãi hành lễ, phong thái điềm tĩnh không chút gợn sóng: "Thần nữ tham kiến Vương gia. Chút tài mọn của thần nữ sao dám lọt vào mắt xanh của người."

Tiêu Lục Chiến bước ra khỏi bóng tối, từng bước chân của hắn như dẫm lên nhịp tim của người đối diện. Hắn dừng lại khi chỉ còn cách nàng nửa bước, mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng bao vây lấy nàng: "Tài mọn? Ta lại thấy Thẩm tiểu thư hôm nay không giống như đang dự tiệc, mà giống như đang... đi săn."

Ánh mắt hắn như muốn xuyên thấu qua lớp mặt nạ của nàng. Ninh Yên không tránh né, nàng ngước lên nhìn thẳng vào mắt hắn. Kiếp trước, nàng sợ hắn vì hắn là đối thủ của Cố Thừa Trạch. Kiếp này, nàng cần hắn vì hắn chính là thanh kiếm sắc bén nhất có thể đâm xuyên tim kẻ phụ bạc kia.

"Nếu thần nữ là kẻ đi săn, vậy Vương gia là người xem kịch, hay là... đồng minh?" – Nàng hạ thấp giọng, câu nói mang theo sự khiêu khích rõ rệt.

Tiêu Lục Chiến nheo mắt, một tia thú vị lướt qua: "Đồng minh? Thẩm tiểu thư có gì để trao đổi với ta? Đừng nói là tấm lòng trung quân ái quốc của Thẩm gia, thứ đó với ta không đáng một xu."

Ninh Yên tiến sát lại gần hắn, hơi thở của nàng phả vào vạt áo mãng xà, nàng thì thầm bằng chất giọng chỉ đủ hai người nghe: "Ta biết Cố gia đang lén lút giao thiệp với quân đội phía Tây, và ta biết... vị trí bản đồ quân sự mà Vương gia đang tìm kiếm nằm ở đâu."

Tiêu Lục Chiến khựng lại, bàn tay hắn bất ngờ vươn ra, bóp chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng. Lực đạo rất mạnh, nhưng Ninh Yên không hề biến sắc.

"Ai cho nàng biết những điều đó?" – Giọng hắn lạnh xuống độ âm.

"Vương gia không cần biết nguồn gốc. Người chỉ cần biết, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn. Cố Thừa Trạch muốn trèo lên cao bằng xác của Thẩm gia, còn thần nữ... muốn hắn rơi xuống hầm băng không lối thoát."

Đúng lúc này, tiếng bước chân và tiếng gọi của Cố Thừa Trạch vang lên từ phía xa: "Ninh Yên! Nàng ở đâu?"

Ninh Yên khẽ mỉm cười, đôi mắt phượng cong lên đầy vẻ ma mị: "Vương gia, con mồi đến rồi. Người có muốn cùng ta xem hắn 'diễn thật' hay 'diễn sâu' không?"

Tiêu Lục Chiến nhìn chằm chằm vào nữ nhân gan dạ trước mặt. Hắn buông tay ra, nhưng thay vì rời đi, hắn bất ngờ vòng tay qua eo nàng, kéo mạnh nàng vào lòng. Ninh Yên sững sờ, chưa kịp phản ứng thì bóng dáng của Cố Thừa Trạch đã xuất hiện sau rặng liễu.

Cảnh tượng trước mắt khiến Cố Thừa Trạch như bị sét đánh ngang tai: Vị hôn thê của hắn đang nằm gọn trong vòng tay của kẻ thù không đội trời chung – Tiêu Lục Chiến.

"Các người... đang làm cái gì vậy?!" – Cố Thừa Trạch gầm lên, gương mặt nho nhã thường ngày vặn vẹo vì phẫn nộ.

Ninh Yên tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của Tiêu Lục Chiến, khóe môi khẽ nhếch. Hận thù mới, vừa bắt đầu đã vô cùng ngọt ngào.