MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Duyên Trùng SinhChương 15: SÓNG GIÓ THẨM GIA: TRỪNG TRỊ DI MẪU THÂM ĐỘC

Huyết Duyên Trùng Sinh

Chương 15: SÓNG GIÓ THẨM GIA: TRỪNG TRỊ DI MẪU THÂM ĐỘC

878 từ · ~5 phút đọc

Vừa bước chân vào cổng Thẩm phủ, Thẩm Ninh Yên đã nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thiết vang lên từ phía sảnh chính. Đó là giọng của Liễu di nương – mẹ đẻ của Thẩm Lan Nhi, người bấy lâu nay vẫn luôn đóng vai hiền thê lương mẫu để nắm giữ quyền quản gia.

"Lão gia! Ông phải làm chủ cho Lan Nhi! Nó bị người ta hãm hại, giờ cả kinh thành đều cười chê nó, làm sao nó sống nổi đây?"

Liễu di nương quỳ dưới chân Thẩm tướng quân, nước mắt giàn giụa, nhưng đôi mắt lại lóe lên tia độc ác khi thấy bóng dáng Ninh Yên bước vào.

"Ninh Yên! Con về thật đúng lúc!" – Liễu di nương bật dậy, lao về phía nàng như một con hổ đói – "Ngươi là đồ lòng lang dạ thú! Ngươi ghen tị với Lan Nhi nên mới bày mưu tính kế hại nó đúng không? Ngươi hại nó mất đi danh tiết, hại nó bị Cố gia khinh rẻ, ngươi có còn tính người không?"

Chát!

Một tiếng tát khô khốc vang lên, nhưng người ngã xuống không phải là Ninh Yên, mà là Liễu di nương. Thẩm Ninh Yên thu bàn tay lại, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm.

"Liễu di nương, người nên nhớ rõ thân phận của mình. Ta là đích nữ do chính thất sinh ra, người chỉ là một trắc thất. Cái tát này là để dạy người biết thế nào là lễ nghi tôn ti."

"Mày... mày dám đánh ta?" – Liễu di nương ôm mặt, bàng hoàng nhìn Thẩm tướng quân – "Lão gia, ông xem nó hỗn xược chưa kìa!"

Thẩm tướng quân ngồi trên cao, gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi và thất vọng. Ông chưa kịp lên tiếng thì Ninh Yên đã bước tới giữa sảnh, ném một xấp giấy tờ xuống bàn.

"Phụ thân, con không chỉ đánh bà ta, mà con còn muốn bà ta phải cút khỏi Thẩm gia này!"

Ninh Yên chỉ vào xấp giấy: "Đây là bằng chứng Liễu di nương bấy lâu nay bí mật cắt xén tiền lương thảo của Thẩm gia quân, gửi về cho nhà mẹ đẻ của bà ta. Không chỉ vậy, bà ta còn lén lút bán đi số trang sức mà mẫu thân quá cố để lại cho con."

Liễu di nương tái mặt, lắp bắp: "Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!"

"Ngậm máu phun người sao?" – Ninh Yên nhếch môi, ra hiệu cho Thanh Trúc dẫn một lão già vào – "Đây là chủ tiệm cầm đồ Trường Thịnh. Ông ta có thể làm chứng chính tay bà ta đã mang bộ 'Phượng Cầu Hoàng' của mẫu thân con đi cầm cố lấy ba ngàn lượng bạc."

Thẩm tướng quân đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén trà văng tung tóe. Ông là người chính trực, ghét nhất là kẻ đâm sau lưng quân đội và phản bội gia đình.

"Liễu thị! Những lời Yên nhi nói có đúng không?"

"Lão gia... thiếp... thiếp bị oan..."

"Chưa hết đâu phụ thân." – Ninh Yên tiếp tục bằng giọng nói đanh thép – "Chính Liễu di nương là người đã đưa thuốc 'Mê Điệp Hương' cho Lan Nhi để hại con tại cung yến. Bà ta muốn con mất danh tiết để Lan Nhi đường đường chính chính bước vào Cố phủ. Một người đàn bà thâm độc như vậy, nếu còn giữ lại, Thẩm gia sớm muộn cũng tan nát dưới tay bà ta!"

Đến lúc này, Liễu di nương hoàn toàn sụp đổ. Bà ta không ngờ một Ninh Yên vốn dĩ luôn nhẫn nhịn lại có thể thu thập bằng chứng đầy đủ và ra tay tàn khốc đến thế.

Thẩm tướng quân nhắm mắt lại, thở dài một tiếng đầy đau đớn. Ông đứng dậy, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định:

"Liễu thị, tội của ngươi không thể tha thứ. Từ hôm nay, ngươi bị tước quyền quản gia, tống vào Phật đường sám hối suốt đời, không có lệnh của ta không được bước ra nửa bước. Toàn bộ tài sản của ngươi sẽ bị tịch thu để bù vào quỹ quân lương."

"Không! Lão gia! Đừng đối xử với thiếp như vậy!" – Tiếng gào thét của Liễu di nương vang lên khi bị gia nhân lôi đi.

Ninh Yên đứng đó, nhìn theo bóng lưng thảm hại của kẻ thù. Kiếp trước, chính người đàn bà này đã cùng Lan Nhi đầu độc mẫu thân nàng, rồi từng bước đẩy nàng vào đường cùng. Hôm nay, bà ta chỉ mới trả một phần cái giá phải trả.

Nàng quay sang phụ thân, nhẹ nhàng nói: "Phụ thân, quyền quản gia trong phủ bấy lâu nay bị bỏ trống, con nghĩ đã đến lúc chúng ta cần một người minh bạch để chăm lo."

Thẩm tướng quân nhìn con gái mình, trong mắt hiện lên vẻ tự hào xen lẫn chua xót: "Yên nhi, con đã trưởng thành rồi. Từ hôm nay, chìa khóa kho và sổ sách trong phủ, giao cả cho con."

Ninh Yên cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch. Quyền lực của Thẩm gia, nàng đã nắm lại được. Bước tiếp theo, nàng sẽ dùng quyền lực này để khiến Cố gia phải nợ máu trả bằng máu.