Sau khi đám thuộc hạ đã lui hết, đại điện của Vương phủ chỉ còn lại ánh nến lung linh và tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài hiên. Tiêu Lục Chiến vẫn nắm chặt bàn tay đã được băng bó của Thẩm Ninh Yên, dẫn nàng đi về phía thư phòng – nơi thâm nghiêm nhất của phủ Nhiếp chính.
Vừa bước vào trong, Tiêu Lục Chiến bất ngờ xoay người, ép Ninh Yên vào cánh cửa gỗ tử đàn vừa đóng sầm lại. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể rắn chắc của hắn.
"Vương gia?" – Ninh Yên khẽ thở gấp, đôi mắt phượng ngước nhìn hắn, mang theo chút dò xét.
Tiêu Lục Chiến không buông tay, hắn cúi thấp đầu, hơi thở phả vào bên tai nàng khiến nàng run rẩy: "Thẩm Ninh Yên, nàng vẽ bản đồ bằng máu, nàng thề thốt trung thành... nhưng nàng có biết không, ở chốn kinh thành này, lời nói là thứ rẻ mạt nhất."
Ninh Yên nhếch môi, cố giữ vẻ bình thản: "Vậy Vương gia muốn gì ở thần nữ? Chẳng lẽ những gì ta đã làm vẫn chưa đủ sao?"
"Đủ cho một quân cờ, nhưng chưa đủ cho một người vợ." – Ánh mắt Tiêu Lục Chiến đột ngột trở nên nóng rực, bàn tay to lớn của hắn mơn trớn trên đôi môi đỏ mọng của nàng – "Nàng gả cho ta để trả thù, nàng dùng ta làm tấm khiên. Vậy còn ta, ta nhận được gì ngoài một tấm bản đồ và những lời hứa hẹn xa vời?"
Ninh Yên định lên tiếng trả lời thì mọi lời nói đã bị nuốt chửng. Tiêu Lục Chiến cúi xuống, đặt một nụ hôn mãnh liệt lên môi nàng.
Không giống như nụ hôn phớt qua trước mặt Cố Thừa Trạch để dằn mặt, nụ hôn này mang theo sự bá đạo, chiếm hữu và cả sự khao khát thực sự. Ninh Yên sững sờ, đầu óc nàng trống rỗng trong giây lát. Nàng vốn định dùng sự thông minh để điều khiển hắn, nhưng trong khoảnh khắc này, nàng nhận ra mình đang bị sự nam tính nguyên thủy của hắn nuốt chửng.
Nàng định đẩy hắn ra, nhưng bàn tay hắn đã vòng qua sau gáy nàng, siết chặt lấy, buộc nàng phải đón nhận sự cuồng nhiệt này. Dần dần, sự cứng cỏi của Ninh Yên tan chảy, nàng khẽ nhắm mắt, đôi tay vô thức bám vào vạt áo mãng xà của hắn.
Khi Tiêu Lục Chiến buông nàng ra, đôi môi nàng đã hơi sưng đỏ, hơi thở dồn dập. Hắn nhìn nàng bằng đôi mắt sâu thẳm, giọng nói khàn đặc:
"Đây mới là thành ý mà bản vương muốn."
Ninh Yên tựa lưng vào cửa, định thần lại, rồi khẽ bật cười, giọng nói vẫn mang theo chút men say: "Vương gia... người đang dùng 'nam nhân kế' với ta sao?"
"Nếu nó có tác dụng với nàng, bản vương không ngại dùng thường xuyên." – Tiêu Lục Chiến thản nhiên đáp, hắn đưa ngón tay cái lau đi vết son môi còn vương trên khóe miệng mình – "Nhớ cho kỹ, từ nay về sau, môi của nàng, người của nàng, tâm trí của nàng... đều thuộc về vương phủ này. Đừng để ta thấy nàng nghĩ về kẻ khác, dù là để trả thù."
Ninh Yên chỉnh lại y phục, ánh mắt nàng lấy lại vẻ sắc sảo thường ngày nhưng pha thêm một chút dịu dàng mà chính nàng cũng không nhận ra: "Người thật bá đạo. Nhưng cũng tốt, Nhiếp chính vương mà ta chọn, nếu không đủ mạnh mẽ thì làm sao bảo vệ được Thẩm gia?"
Nàng bước tới, chủ động đưa tay chỉnh lại cổ áo cho hắn: "Hợp tác này, thần nữ cảm thấy... không lỗ."
Tiêu Lục Chiến nhìn hành động tự nhiên đó của nàng, trái tim vốn băng giá bấy lâu nay bỗng rung động một nhịp lạ kỳ. Hắn nắm lấy bàn tay đang băng bó của nàng, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng.
"Về nghỉ ngơi đi. Ngày mai, kịch hay ở Thẩm gia sẽ bắt đầu. Ta sẽ phái người đưa nàng về."
Ninh Yên bước ra khỏi thư phòng, gió đêm thổi qua khiến nàng tỉnh táo hơn. Nàng sờ lên môi mình, cảm giác tê dại vẫn còn đó. Kiếp trước, nàng hy sinh tất cả cho Cố Thừa Trạch mà chưa từng nhận được sự nồng nhiệt thế này. Kiếp này, nàng chỉ định lợi dụng Tiêu Lục Chiến, nhưng dường như, nàng đang tự sa vào lưới tình của chính mình.