Vương phủ Nhiếp chính đêm nay không treo đèn kết hoa rực rỡ, nhưng lại mang một vẻ uy nghiêm đến nghẹt thở. Đây là lần đầu tiên Thẩm Ninh Yên bước chân vào lãnh địa của "Diêm Vương" với tư cách là vị hôn thê được đích thân hắn chỉ định.
Bữa tiệc tối nay không có quan viên triều đình, chỉ có những thân tín và thuộc hạ trung thành nhất của Tiêu Lục Chiến. Đây không phải là một bữa tiệc chiêu đãi, mà là một cuộc khảo sát ngầm.
Ninh Yên bước vào đại điện, hôm nay nàng chọn bộ y phục màu tím sẫm thêu hoa lan ẩn hiện, vẻ ngoài thanh nhã nhưng khí chất lại vô cùng vững chãi.
Vừa ngồi xuống, một vị tướng trẻ tuổi với vết sẹo dài trên mặt – Ảnh Long, thuộc hạ thân tín nhất của Tiêu Lục Chiến – đã đứng dậy, tay cầm chén rượu, ánh mắt nhìn Ninh Yên đầy vẻ soi xét:
"Thẩm tiểu thư, chúng ta đều là những kẻ liều mạng ngoài sa trường, đi theo Vương gia bấy lâu nay. Nghe nói tiểu thư là đích nữ nhà tướng, chắc hẳn cũng hiểu đạo binh pháp. Chén rượu này, ta muốn hỏi tiểu thư: Nếu một ngày Thẩm gia và Vương phủ rơi vào thế đối đầu, tiểu thư sẽ đứng về phía nào?"
Không khí trong điện lập tức chùng xuống. Đây là một câu hỏi cực kỳ ác hiểm. Đứng về phía Thẩm gia là phản bội phu quân, đứng về phía Vương phủ là bất hiếu với cha.
Tiêu Lục Chiến ngồi ở vị trí cao nhất, tay xoay nhẹ chén ngọc, đôi mắt thản nhiên như thể không liên quan đến mình, nhưng ánh nhìn lại khóa chặt lấy biểu cảm của Ninh Yên.
Ninh Yên không vội vàng, nàng nâng chén trà lên, môi nhấp một ngụm nhỏ rồi mới chậm rãi trả lời:
"Ảnh tướng quân hỏi hay lắm. Nhưng câu hỏi này vốn dĩ đã sai từ đầu."
Nàng đặt chén xuống, giọng nói vang lên lanh lảnh nhưng đanh thép: "Thẩm gia trung quân, Vương gia ái quốc. Hai bên cùng chung một nhịp đập vì sự bình yên của Đại Chu. Nếu có ngày rơi vào thế đối đầu, đó chắc chắn là do có kẻ tiểu nhân ly gián hoặc quân chủ hôn ám. Khi đó, Thẩm Ninh Yên ta sẽ không chọn đứng về phía nào, mà sẽ chọn 'diệt sạch' kẻ gây ra sự hỗn loạn đó. Bởi vì chỉ khi kẻ địch chung ngã xuống, Thẩm gia và Vương phủ mới có thể trường tồn."
Ảnh Long khựng lại, rồi bất ngờ cười lớn, cạn sạch chén rượu trong tay: "Khá lắm! Câu trả lời rất có khí phách!"
Thử thách vẫn chưa dừng lại. Một nữ nhân ăn mặc theo kiểu nữ binh, ánh mắt sắc sảo đầy vẻ ghen tị – Mạc Ngôn, lên tiếng: "Vương gia cần một người có thể cùng người gánh vác đại nghiệp, không cần một bình hoa chỉ biết nói lời hay ý đẹp. Ta nghe nói Thẩm tiểu thư có bản đồ mật đạo cung điện? Liệu tiểu thư có dám vẽ lại ngay tại đây để chứng minh thành ý không?"
Ninh Yên biết, đây là Tiêu Lục Chiến muốn thử lòng trung thành của nàng đến cùng. Hắn muốn xem nàng có dám giao ra quân bài cuối cùng này ngay tại đây hay không.
Ninh Yên đứng dậy, đi thẳng về phía bàn tiệc của Tiêu Lục Chiến. Nàng cầm lấy chiếc trâm cài tóc sắc nhọn, bất ngờ rạch một đường lên lòng bàn tay mình. Máu đỏ rỉ ra, nàng dùng ngón tay thấm máu, bắt đầu vẽ lên tấm khăn trải bàn màu trắng tinh khôi.
Từng đường nét, từng ngách nhỏ của cung cấm hiện ra rõ mùng một dưới nét vẽ bằng máu của nàng. Cả căn phòng im lặng đến mức nghe thấy tiếng tim đập.
Vẽ xong đường cuối cùng, Ninh Yên ngước mắt nhìn Tiêu Lục Chiến, bàn tay vẫn còn rỉ máu: "Bản đồ này, chỉ có trong đầu ta. Máu của ta đã thấm vào khăn, nếu Vương gia tin, tấm khăn này là của người. Nếu không tin, người có thể chặt đứt bàn tay này của ta ngay lập tức."
Tiêu Lục Chiến đứng dậy, hắn bước xuống bậc thềm, cầm lấy bàn tay đang chảy máu của nàng. Hắn không nói gì, chỉ lấy khăn tay thắt lại vết thương cho nàng một cách cẩn thận, hành động dịu dàng đến lạ thường so với vẻ mặt lạnh lùng của hắn.
"Đủ rồi." – Tiêu Lục Chiến quay sang thuộc hạ, giọng nói đầy uy quyền – "Từ nay về sau, ai còn dám nghi ngờ Vương phi, kẻ đó tự đi lĩnh 50 trượng."
Hắn nhìn Ninh Yên, đôi mắt thâm trầm cuối cùng cũng hiện lên một tia tán thưởng: "Nàng thực sự rất điên rồ, nhưng ta thích sự điên rồ này của nàng."
Ninh Yên mỉm cười, nàng biết mình đã vượt qua cửa ải khó khăn nhất. Giờ đây, nàng không còn là một kẻ cộng tác bên lề, mà chính thức trở thành "nữ chủ nhân" của vương phủ này.