Sau màn từ hôn chấn động kinh thành, danh tiếng của Cố gia sụp đổ chỉ trong một đêm. Cố Thừa Trạch bị phụ thân cấm túc, nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn rơi vào trạng thái hỗn loạn. Hắn không thể tin được người con gái từng nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái, dịu dàng lại có thể dứt khoát xoay người đi cùng kẻ thù của hắn.
"Ninh Yên... không thể nào. Nàng chắc chắn chỉ đang giận dỗi." – Cố Thừa Trạch ngồi trong thư phòng tối mịt, tóc tai rũ rượi, tay cầm chén rượu đã cạn – "Phải rồi, nàng đang dùng 'lạt mềm buộc chặt'. Nàng muốn ta phải sốt sắng, muốn ta phải quỳ xuống cầu xin nên mới mượn danh Nhiếp chính vương để chọc tức ta!"
Càng nghĩ, hắn càng tin vào giả thuyết điên rồ đó. Hắn tin rằng mười năm tình cảm không thể nói bỏ là bỏ. Ninh Yên của hắn vẫn ở đó, chỉ là đang đeo một chiếc mặt nạ sắt đá mà thôi.
Bất chấp lệnh cấm, Cố Thừa Trạch lẻn ra khỏi phủ vào đêm muộn. Hắn như một kẻ mất hồn, lảng vảng quanh tường rào Thẩm phủ, hy vọng có thể gặp nàng để "giải thích".
Vừa lúc đó, chiếc xe ngựa sang trọng của Nhiếp chính vương phủ dừng lại trước cổng Thẩm gia. Tiêu Lục Chiến đích thân đưa Ninh Yên về sau buổi gặp mặt bàn bạc đại sự.
"Ninh Yên!" – Cố Thừa Trạch lao ra từ bóng tối, gương mặt vặn vẹo, chặn trước đầu xe ngựa – "Nàng dừng lại cho ta! Vở kịch này diễn đủ rồi. Ta biết nàng vẫn còn yêu ta, nàng làm tất cả những chuyện này chỉ để ta chú ý đến nàng đúng không? Đừng đùa với lửa nữa, Tiêu Lục Chiến sẽ giết nàng mất!"
Ninh Yên bước xuống xe, nhìn kẻ đang gào thét trước mặt bằng ánh mắt như nhìn một sinh vật lạ lẫm và ghê tởm.
"Cố công tử, ngươi điên rồi sao? Hay là thuốc của Thẩm Lan Nhi vẫn chưa tan hết?" – Giọng nàng lạnh lùng, không chút gợn sóng.
"Nàng đừng giả vờ nữa!" – Cố Thừa Trạch cười điên dại, định vươn tay chộp lấy vai nàng – "Mười năm qua nàng luôn đi sau lưng ta, làm sao có thể thay đổi nhanh như vậy? Chỉ cần nàng xin lỗi, ta sẽ bảo phụ thân đi cầu xin Thái hậu khôi phục hôn ước, ta sẽ không cưới Lan Nhi nữa, được không?"
Ninh Yên lùi lại, định gọi thị vệ thì một bàn tay to lớn, vững chãi đã vòng qua eo nàng, kéo nàng vào một vòng ngực quen thuộc. Mùi hương gỗ đàn hương lạnh lẽo lập tức bao phủ lấy nàng, xua tan cái không khí điên loạn của Cố Thừa Trạch.
Tiêu Lục Chiến đứng đó, đôi mắt chìm trong bóng tối nhưng sát khí tỏa ra khiến không gian xung quanh như đóng băng.
"Cố công tử, bản vương đã cảnh báo ngươi một lần về bàn tay của mình rồi nhỉ?" – Giọng hắn trầm thấp như tiếng sấm đêm đông.
"Vương gia... người bị nàng lừa rồi! Nàng chỉ đang lợi dụng người để chọc tức hạ quan thôi!" – Cố Thừa Trạch vẫn chưa tỉnh ngộ, gào lên.
Tiêu Lục Chiến khẽ cúi xuống, trước mặt kẻ thù, hắn bất ngờ đặt một nụ hôn nhẹ nhưng đầy tính chiếm hữu lên trán Ninh Yên. Hành động này khiến cả Ninh Yên cũng thoáng sững sờ, còn Cố Thừa Trạch thì như bị vạn tiễn xuyên tâm.
"Lợi dụng?" – Tiêu Lục Chiến nhếch môi, nụ cười tàn nhẫn – "Nếu nàng muốn lợi dụng bản vương để cả thiên hạ này nằm dưới chân nàng, bản vương cam tâm tình nguyện. Còn ngươi... ngươi nghĩ mình có tư cách gì để nàng phải tốn công chọc tức?"
Tiêu Lục Chiến phất tay, hai bóng đen từ trên cao đáp xuống, trực tiếp bẻ ngoặt tay Cố Thừa Trạch ra sau, ấn hắn quỳ xuống bùn đất.
"Ninh Yên, cứu ta! Nàng nhìn ta đi!" – Cố Thừa Trạch vẫn rống lên thảm hại.
Ninh Yên đứng bên cạnh Tiêu Lục Chiến, nhìn xuống kẻ đang quỳ dưới đất. Nàng khẽ nghiêng đầu, giọng nói thanh tao nhưng chứa đầy nọc độc: "Cố Thừa Trạch, ngươi nói đúng một điều. Ta đang dùng 'lạt mềm buộc chặt', nhưng không phải với ngươi, mà là với cổ họng của cả Cố gia các ngươi. Đừng nóng vội, trò hay chỉ mới bắt đầu thôi."
Nàng xoay người, khoác lấy tay Tiêu Lục Chiến, cùng hắn bước vào trong phủ, không thèm để lại dù chỉ là một cái liếc mắt.
Phía sau, tiếng gào thét của Cố Thừa Trạch bị màn đêm nuốt chửng. Hắn rốt cuộc cũng hiểu ra, đó không phải là sự giận dỗi, mà là sự đoạn tuyệt đến tận xương tủy.