MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHuyết Duyên Trùng SinhChương 11: KINH THÀNH CHẤN ĐỘNG: ĐÍCH NỮ THẨM GIA TỪ HÔN!

Huyết Duyên Trùng Sinh

Chương 11: KINH THÀNH CHẤN ĐỘNG: ĐÍCH NỮ THẨM GIA TỪ HÔN!

816 từ · ~5 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mù, trước cổng Cố phủ đã trở nên náo nhiệt lạ thường. Người dân hiếu kỳ vây quanh, xầm xì bàn tán về hàng dài những rương gỗ đỏ đang được khiêng đến.

Thẩm Ninh Yên đứng trước đại môn Cố phủ, hôm nay nàng mặc một bộ y phục màu xanh ngọc bích nhã nhặn, thanh cao thoát tục nhưng khuôn mặt lại lộ vẻ "tiều tụy" đến đáng thương.

"Cố công tử, mời ra mặt một chuyến!" – Giọng nói của Thẩm quân phó tướng vang lên như sấm, khiến gia nhân Cố phủ run rẩy chạy vào báo tin.

Cố Thừa Trạch bước ra, gương mặt vẫn còn vết bầm từ cú tát của Thẩm tướng quân hôm qua. Hắn thấy Ninh Yên, trong lòng vừa hận vừa hy vọng có thể xoay chuyển tình thế: "Ninh Yên, chuyện hôm qua là hiểu lầm... Nàng mang những thứ này đến làm gì?"

Ninh Yên lùi lại một bước, đôi mắt nàng đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào nhưng đủ lớn để tất cả người đi đường đều nghe thấy: "Cố công tử, mười năm tình nghĩa Thẩm - Cố, Ninh Yên luôn khắc ghi. Ta cứ ngỡ sẽ được cùng người bạc đầu giai lão, nhưng sự việc hôm qua tại Thẩm phủ... ta không thể tự lừa dối mình thêm nữa."

Nàng phất tay, một tỳ nữ mở chiếc rương đầu tiên. Bên trong là sính lễ quý giá mà Cố gia đã mang đến dạm ngõ.

"Toàn bộ sính lễ của Cố gia, hôm nay Thẩm Ninh Yên ta xin trả lại nguyên vẹn không thiếu một hào. Từ nay về sau, đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng."

Đám đông bắt đầu xôn xao: "Nghe nói hôm qua Cố công tử tư thông với chính muội muội của vị hôn thê ngay tại Thẩm phủ đó!" "Trời ơi, nhìn Thẩm tiểu thư đáng thương chưa, thanh mai trúc mã mà lại bị phản bội đau đớn như vậy."

Cố Thừa Trạch tái mặt, hắn định tiến lên giữ lấy tay nàng: "Ninh Yên, nàng đừng vì một chút nóng giận mà hủy hoại hôn ước..."

"Hủy hoại hôn ước?" – Ninh Yên đột ngột ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lẹm – "Kẻ hủy hoại nó là ngươi, không phải ta! Ngươi yêu thương muội muội của ta, ta có thể thành toàn. Thẩm gia ta là nhà tướng, có thể thua trận trên sa trường chứ không thể thua về tư cách con người. Ta từ hôn không phải vì hận, mà vì ta muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho Thẩm gia."

Nàng rút từ trong tay áo ra tờ hôn thư, trước mặt bàn dân thiên hạ, nàng dứt khoát xé nát nó thành từng mảnh vụn. Giấy trắng bay lả tả trong gió, như dấu chấm hết cho cuộc đời nhu nhược của nàng ở kiếp trước.

Đúng lúc này, một tiếng thông báo dõng dạc vang lên từ cuối phố: "Nhiếp chính vương giá lâm!"

Đám đông dạt ra hai bên, quỳ sụp xuống. Tiêu Lục Chiến ngồi trên lưng ngựa ô cao lớn, giáp đen lấp lánh dưới ánh mặt trời, khí thế lẫm liệt khiến không ai dám ngước nhìn. Hắn dừng ngựa ngay bên cạnh Ninh Yên, cúi xuống nhìn nàng với ánh mắt thâm trầm.

"Thẩm tiểu thư, nghe nói nàng vừa từ hôn?" – Giọng hắn trầm thấp nhưng vang xa.

Ninh Yên cúi đầu: "Thưa Vương gia, đúng vậy."

Tiêu Lục Chiến khẽ nhếch môi, ánh mắt chuyển sang Cố Thừa Trạch đang run rẩy, rồi quay lại nhìn Ninh Yên: "Một nữ tử có khí tiết như vậy, không nên bị bỏ lỡ. Nếu Cố gia không biết trân trọng, vậy bản vương hỏi nàng một câu... Thẩm gia có muốn kết thân với Nhiếp chính vương phủ không?"

Cả kinh thành như nổ tung trước lời tuyên bố của Tiêu Lục Chiến. Từ hôn với một công tử bậc trung để rồi được Nhiếp chính vương cầu thân ngay giữa phố? Đây là loại kịch bản gì thế này?

Ninh Yên ngước lên nhìn hắn, trong lòng thầm cảm thán: Nam nhân này diễn còn giỏi hơn cả nàng. Hắn không chỉ giúp nàng nâng cao vị thế, mà còn trực tiếp dẫm nát lòng tự tôn của Cố Thừa Trạch xuống bùn đen.

"Vương gia không chê thần nữ thân phận mang tiếng từ hôn, thần nữ nguyện ý." – Nàng khẽ đáp, khóe môi ẩn hiện nụ cười đắc thắng.

Cố Thừa Trạch đứng sững như trời trồng, chứng kiến người con gái mình vừa đánh mất đang chuẩn bị bước lên vị trí cao quý nhất mà hắn cả đời cũng không chạm tới được. Hắn biết, kể từ giây phút này, cuộc đời hắn chính thức rơi vào bóng tối.