Cơn mưa đầu mùa bất chợt đổ xuống kinh thành, gột rửa đi cái không khí ngột ngạt nhưng lại làm tăng thêm vẻ thâm trầm của Trà lâu Thính Phong. Trên tầng cao nhất, trong căn phòng chữ "Thiên" yên tĩnh, hơi trà bốc lên nghi ngút nhưng không làm dịu đi khí thế lạnh lẽo phát ra từ nam nhân đang ngồi bên cửa sổ.
Tiêu Lục Chiến xoay nhẹ chén trà sứ thanh hoa, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào màn mưa trắng xóa. Trên bàn, một bình trà khác đã nguội ngắt từ lâu.
Cạch.
Cửa phòng đẩy nhẹ. Thẩm Ninh Yên bước vào, tà áo đỏ đã hơi thấm nước mưa, gương mặt nàng hơi tái đi vì lạnh nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách lạ thường.
"Vương gia, thần nữ đến muộn." – Nàng cúi đầu, giọng nói vẫn điềm tĩnh dù biết mình vừa để "Diêm Vương" chờ đợi hơn một canh giờ.
Tiêu Lục Chiến không quay đầu lại, giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo sự áp bức vô hình: "Trên đời này, kẻ để bản vương phải chờ đợi thường không có kết cục tốt đẹp. Thẩm tiểu thư, nàng nghĩ mình là ngoại lệ sao?"
Ninh Yên không sợ hãi, nàng tiến tới phía đối diện hắn, thản nhiên ngồi xuống: "Vì để mang đến cho Vương gia một 'món quà' tạ lỗi xứng đáng, thần nữ đành phải trễ hẹn. Cố Thừa Trạch và Thẩm Lan Nhi vừa bị bắt quả tang tư thông tại Thẩm phủ. Sáng mai, cả kinh thành sẽ biết Cố gia đê tiện thế nào, và liên minh giữa Cố gia với quân đội Tây Cương sẽ mất đi một con cờ quan trọng là phụ thân ta."
Lúc này, Tiêu Lục Chiến mới chậm rãi quay lại. Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, như muốn bóc tách từng lớp suy nghĩ trong bộ não nhỏ bé kia. Hắn bất ngờ vươn tay, bóp chặt lấy cằm nàng, kéo sát về phía mình.
"Nàng dùng chính danh tiết của muội muội mình và hôn ước của bản thân để làm bàn đạp. Thẩm Ninh Yên, nàng còn độc ác hơn những gì ta nghĩ."
Ninh Yên nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề né tránh: "Nếu không độc ác, làm sao sống sót trong cái đầm lầy này? Vương gia, người cần một thanh kiếm sắc bén để dẹp loạn phương Tây, còn ta cần một chỗ dựa đủ vững chắc để nghiền nát Cố gia. Chúng ta là cùng một loại người."
Hắn nhếch môi, nụ cười nửa tối nửa sáng: "Nàng muốn gì ở ta?"
Ninh Yên hít một hơi thật sâu, từng chữ thốt ra đều mang theo sức nặng của sự đánh cược cả đời người: "Ta muốn vị trí Nhiếp chính vương phi. Ta muốn gả cho người."
Không gian đông cứng lại. Tiêu Lục Chiến nheo mắt, lực đạo ở tay tăng thêm một chút: "Gả cho ta? Nàng có biết bao nhiêu nữ nhân muốn vị trí đó đều đã biến thành bộ xương khô dưới chân tường phủ không? Nàng lấy gì để trao đổi?"
"Lấy 30 vạn đại quân của Thẩm gia ở biên thùy, lấy bản đồ mật đạo của cung điện, và... lấy lòng trung thành tuyệt đối của Thẩm Ninh Yên này." – Nàng nhìn hắn, hơi thở hai người giao nhau giữa làn khói trà mờ ảo – "Vương gia, người không cần một thỏ con để sủng ái, người cần một Vương phi có thể cùng người đứng trên đỉnh cao quyền lực, nhìn xuống chúng sinh. Người thấy ta có đủ tư cách không?"
Tiêu Lục Chiến nhìn xoáy vào đôi mắt phượng kiên định kia. Một nữ tử dám mang cả gia tộc và bản thân ra làm con bài, quả thực chưa từng có. Hắn bất ngờ buông tay, rồi đột ngột đứng dậy, kéo nàng đứng sát vào lồng ngực mình.
Bên ngoài, sấm sét nổ vang, ánh chớp soi rọi gương mặt đầy bá đạo của hắn.
"Được. Nếu nàng đã muốn chơi trò chơi này, bản vương sẽ thành toàn cho nàng." – Hắn cúi xuống, môi chạm sát vào vành tai nàng, giọng nói như mê hoặc, như đe dọa – "Nhưng nhớ cho kỹ, bước vào phủ Nhiếp chính vương rồi, dù nàng là phượng hoàng cũng phải phủ phục dưới chân ta. Nếu nàng dám phản bội... ta sẽ khiến nàng hối hận vì đã được trọng sinh."
Ninh Yên khẽ run lên, không phải vì sợ, mà vì hưng phấn. Nàng biết, ván cờ lớn nhất đời mình đã chính thức bắt đầu.
"Thần nữ... bái kiến phu quân."