Ninh Yên không rời phủ ngay lập tức. Nàng đứng ngoài cửa viện, nghe tiếng đập cửa và những lời nguyền rủa của Thẩm Lan Nhi nhỏ dần rồi chuyển thành tiếng khóc nức nở đầy giả tạo.
"Thanh Trúc, lục soát người tỳ nữ của nhị tiểu thư, tìm gói bột còn lại." – Ninh Yên ra lệnh, giọng điệu lạnh lùng không chút hơi ấm.
Quả nhiên, trên người đứa tỳ nữ thân cận của Lan Nhi vẫn còn giấu một gói "Mê Điệp Hương" chưa dùng hết. Ninh Yên cầm gói thuốc trong tay, đôi mắt phượng híp lại. Nàng biết, nếu nàng cứ thế bỏ đi, Lan Nhi chắc chắn sẽ tìm cách trốn ra và tiếp tục cấu kết với Cố Thừa Trạch.
Vậy thì, nàng sẽ giúp chúng "toại nguyện" được ở bên nhau.
"Thanh Trúc, truyền tin cho Cố Thừa Trạch. Nói rằng ta bị Lan Nhi hạ thuốc, hiện đang hôn mê ở căn nhà gỗ phía Tây phủ, bảo hắn đến 'cứu' ta nhanh kẻo muộn."
"Tiểu thư... người định làm gì ạ?" – Thanh Trúc run rẩy hỏi.
"Ta chỉ đang tạo cơ hội cho hai kẻ 'tình thâm' gặp nhau thôi."
Nửa canh giờ sau, Cố Thừa Trạch vội vã lẻn vào cửa sau của Thẩm phủ. Hắn đang phát điên vì bị Ninh Yên đe dọa chuyện quân đội Tây Cương, giờ nghe tin nàng bị trúng thuốc, hắn tưởng rằng đây là cơ hội vàng để "gạo nấu thành cơm", dùng danh tiết ép nàng phải ngậm miệng và gả cho hắn.
Hắn đẩy cửa căn nhà gỗ tối lờ mờ, thấy một nữ tử đang nằm trên sập gụ, đầu tóc rũ rượi, hương thơm kỳ quái lan tỏa khắp phòng. Trong cơn dục vọng và tính toán, hắn lao đến ôm chầm lấy người đó:
"Ninh Yên, cuối cùng nàng cũng thuộc về ta..."
Nhưng ngay khi hắn vừa chạm vào, người dưới thân cũng cuồng nhiệt đáp lại một cách mất kiểm soát. Đó không phải là Ninh Yên, mà là Thẩm Lan Nhi – kẻ đã bị Ninh Yên đánh thuốc mê và đưa đến đây trước đó.
Rầm!
Cánh cửa nhà gỗ bất ngờ bị đá văng. Ánh đuốc sáng rực soi rọi cả căn phòng. Thẩm Ninh Yên đứng ở giữa, bên cạnh là Thẩm phụ – Thẩm tướng quân vừa trở về từ doanh trại quân đội, gương mặt ông đen lại vì giận dữ.
"Các ngươi... các ngươi đang làm cái gì thế này?!" – Thống lĩnh Thẩm quân gầm lên, âm thanh chấn động cả khu vườn.
Cố Thừa Trạch và Thẩm Lan Nhi giật mình tách ra, cả hai đều trong tình trạng y phục xộc xệch, thần trí vẫn còn mơ màng vì tác dụng của thuốc. Khi nhìn thấy Thẩm tướng quân và sự có mặt của bao nhiêu gia nhân, Lan Nhi hét lên một tiếng kinh hoàng, vội vàng vơ lấy mảnh áo che thân.
Ninh Yên bước tới, gương mặt lộ vẻ "đau đớn" và "bàng hoàng" tột độ:
"Phụ thân... con không ngờ. Lan Nhi nói muốn cùng con đi dạo, ai ngờ lại hẹn Cố công tử ở đây để... để làm chuyện này. Hóa ra bấy lâu nay hai người họ lừa dối con!"
Nàng vừa nói vừa nấc nghẹn, dáng vẻ đáng thương khiến Thẩm tướng quân càng thêm điên tiết. Ông nhìn Cố Thừa Trạch – kẻ mà ông từng định gả con gái cho – giờ đây lại là một kẻ đê tiện, tư thông với cháu gái mình ngay trong phủ.
"Cố Thừa Trạch! Ngươi coi Thẩm gia ta là cái gì? Ngươi coi con gái ta là cái gì?!"
Cố Thừa Trạch lắp bắp: "Tướng quân... không phải... là Ninh Yên... tôi nghe nói Ninh Yên gặp chuyện..."
"Đủ rồi!" – Thẩm tướng quân vung tay tát một cú trời giáng khiến Cố Thừa Trạch ngã nhào – "Cút ngay cho ta! Sính lễ của ngươi, ngày mai ta sẽ cho người ném trả tận cửa Cố phủ. Thẩm gia và Cố gia từ nay tuyệt giao!"
Thẩm Lan Nhi khóc lóc thảm thiết, bò đến chân Ninh Yên: "Tỷ tỷ, không phải vậy đâu, là có người hại muội..."
Ninh Yên cúi xuống, ghé sát tai ả, nói bằng giọng chỉ hai người nghe: "Gậy ông đập lưng ông. Muội thích trà sen, ta tặng muội trà sen. Chúc mừng muội đã đạt được ước nguyện 'gần gũi' với Cố ca ca của muội."
Ninh Yên đứng dậy, thản nhiên lau một giọt nước mắt không tồn tại trên khóe mắt. Nàng quay sang phụ thân: "Phụ thân, con cảm thấy mệt quá, con xin phép về phòng nghỉ ngơi."
Bước ra khỏi đống hỗn độn, Ninh Yên hít một hơi không khí trong lành. Một mũi tên trúng hai đích: Vừa từ hôn một cách danh chính ngôn thuận, vừa khiến danh dự của hai kẻ thù bị hủy hoại hoàn toàn.
Tuy nhiên, nàng liếc nhìn đồng hồ cát. Đã trễ giờ hẹn với Tiêu Lục Chiến.
"Thanh Trúc, chuẩn bị xe ngựa. Chúng ta đến Trà lâu Thính Phong ngay lập tức. Diêm Vương mà chờ lâu, cái giá phải trả đúng là không rẻ chút nào."